LOGO VNBET
NHIẾP ĐẠI THỪA LUẬN THÍCH
 
QUYỂN 7
 
GIẢI THÍCH ƯNG TRI NHẬP THẮNG TƯỚNG
 
CHƯƠNG 1: CHÁNH NHẬP TƯỚNG
 
Luận: Như vậy, đã nói tướng hiểu biết thù thắng. Tại sao phải biết cách nhập vào tướng thù thắng đó?
Giải thích: Phẩm này có mười chương:
Chương I. Chánh nhập tướng.
Chương II. Năng nhập nhân.
Chương III. Nhập cảnh giới.
Chương IV. Nhập vị.
Chương V. Nhập phương tiện đạo.
Chương VI. Nhập tư lương.
Chương VII. Nhập tư lương quả.
Chương VIII. Nhị trí dụng.
Chương IX. Nhị trí y chỉ.
Chương X. Trí sai biệt.
Tất cả pháp gọi là nên biết, ba tánh gọi là tướng thù thắng của các pháp. Lại nữa, ba tánh gọi là nên biết, đồng nhất với “Vô tánh” gọi là tướng thù thắng. Lại nữa, nên biết có hai thứ. 1. Tịnh phẩm. 2. Bất tịnh phẩm. Tịnh Phẩm là tánh y tha không phân biệt, bất tịnh phẩm là tánh y tha có phân biệt. Trong y tha có ba thứ tánh nên biết: 1. Tánh y tha.
Phân biệt trong tánh y tha. 3. Vô phân biệt chân như trong tánh y tha. Các nghĩa khác như trong chương phân biệt nói. Trước đã hiển nghĩa này, nếu người có hạnh như vậy, thì được nhập tướng nên biết. Bây giờ sẽ nói nghĩa này, câu hỏi này chỉ hỏi nhập thể tướng, không hỏi nên biết và tướng thù thắng. Lại nữa, câu hỏi này hỏi, trong quán duy thức, duyên pháp gì để làm cảnh? Cho nên đáp câu hỏi này.
Luận nói: Chỗ huân tập y chỉ của đa văn.

* Trang 801 *
device

Giải thích: Chỗ huân tập của đa văn trong pháp Đại thừa, đây là huân tập ngôn thuyết, tức là y chỉ. Lại nữa, nói riêng về y chỉ là thân thể tương tục.
Luận nói: Không phải chỗ nhiếp của A-lê-da thức.
Giải thích: Chỉ rõ sự huân tập đa văn này là đối trị của A-lê-da thức, không phải chỗ nhiếp của A-lê-da thức.
Luận nói: Như A-lê-da thức thành chủng-tử.
Giải thích: Như A-lê-da thức, làm Nhân của tất cả phẩm bất tịnh cho nên thành chủng tử. Sự huân tập đa văn cũng vậy, làm nhân của tất cả pháp thuộc phẩm tịnh sinh khởi. Như A-lê-da thức thành chủng tử thì pháp gì lấy sự huân tập đa văn làm chủng tử? Là đáp câu hỏi này.
Luận nói: Chỗ nhiếp của chánh tư duy.
Giải thích: Bốn pháp dưới đây đều lấy sự huân tập đa văn làm chủng tử,. Nếu giác quán tư duy, nương vào sự huân tập đa văn của đại thừa mà sinh khởi giác quán này, lìa tà tư duy và tư duy thiên lệch, lấy chánh tư duy làm loại tánh, là nói điều mà chánh tư duy gồm thâu.
Luận nói: Tương tự pháp và nghĩa làm rõ sinh tướng đã sinh.
Giải Thích: Tương tự pháp là mười hai bộ giáo nghĩa Phương Đẳng. Tợ nghĩa là lý được nói của giáo nghĩa Phương Đẳng, tâm tương tự giáo lý này, hiển hiện giáo lý này làm duyên, là duyên sinh giác quán phân biệt.
Luận nói: Tương tự chủng loại của sở chấp.
Giải thích: Giác quán này nếu khởi, thì tương tự cái đã chấp giữ này lấy làm thể tướng. Hai câu này đồng hiển thị tướng phần của thức.
Luận nói: Hữu kiến.
Giải thích: giác quán này có thể liễu biệt, tức là kiến phần của thức. Nghĩa này thành lập hai pháp của thức, là tướng thức và kiến thức.
Luận nói: Ý ngôn phân biệt.
Giải thích: Ý thức giác quán tư duy, chỉ duyên lời nói mà phân biệt, không riêng có nghĩa có thể duyên. Lại nữa, phải nương vào danh mà phân biệt các pháp. Nói ý ngôn phân biệt, là nương tựa vào sự huân tập đa văn làm nhân của pháp này.
 
--------------------------------------

* Trang 802 *
device

Đại Tập 107 - Bộ Du Già IV - Số 1585 - Quyển 1 -> 10