LOGO VNBET
KINH TĂNG-GIÀ-TRA
 
QUYỂN 3
 
Khi ấy, Bồ-tát Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Vì nhân duyên gì, mà Như Lai thị hiện ở đời?
Phật đáp:
–Này thiện nam! Vì muốn chúng sinh đầy đủ sự đa văn nên Như Lai thị hiện ở đời. Như Lai thị hiện ở đời, mở pháp cam lồ. Như Lai thị hiện ở đời, biết hết mọi pháp. Nhờ phương tiện, nên biết hết pháp thế gian và pháp xuất thế gian, biết trí thế gian và trí xuất thế gian.
Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Thế Tôn biết những pháp gì?
Phật đáp:
–Này thiện nam! Như Lai biết trí chánh pháp và đem trí này thâu giữ hết tất cả các pháp. Nếu chúng sinh nghe Như Lai xuất hiện ở đời, mà tin hiểu chánh pháp thì đó là lợi lạc đệ nhất.
Dược Thượng! Ví như có người ra đi tìm sự sống; vì được lợi ích, cho nên dắt theo cả ngàn người, mang vác vàng bạc của báu. Cha mẹ người ấy, căn dặn con: Con hãy nghe lời cha mẹ, vàng bạc này là vật của người khác, con phải cố gắng giữ cho tốt, chớ để mất.
Sau khi nghe lời cha mẹ căn dặn, người ấy mang vác bạc vàng ra đi; nhưng chưa được bao lâu, lại trở chứng buông lung, những vàng bạc của báu, mà lâu nay cất giữ, nay đều bị mất sạch. Người ấy đau như tên bắn vào tim, xấu hổ không dám quay về nhà. Cha mẹ nghe tin ấy, lo buồn khóc lóc, nói: “Chúng ta sinh ra thằng con ác này, giờ đây chỉ có tên nó ở trong nhà này, còn của cải đều bị mất sạch, làm cho chúng ta phải nghèo khổ!” Cha mẹ than thở như thế, rồi đi làm nô bộc cho người khác tuyệt vọng mà chết.

* Trang 842 *
device

Người con, khi nghe tin cha mẹ đã chết, cũng tuyệt vọng chết theo.
Như vậy, như vậy! Dược Thượng! Phật nói pháp này; trong đó, không có niềm tin thanh tịnh, không có chỗ hy vọng; cho nên khi sắp lâm chung, người ấy bị tên ưu não bắn vào tim mà chết. Cũng như cha mẹ người kia, vì lo buồn tuyệt vọng với vàng bạc ấy, mà chết.
Như vậy Dược Thượng! Ở trong pháp của ta, không có người có tâm thanh tịnh, đến khi sắp lâm chung, chịu mọi đau khổ, đã hưởng hết phước đời trước mà không gieo trồng thiện căn. Khi sắp chết mũi tên phiền não bắn, bị đọa vào địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh chịu mọi đau khổ; lúc đó, người ấy nói như vầy: Ai cứu giúp ta, để ta lìa các khổ địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh.
Lại có cha mẹ bảo với con mình: Vị lai bệnh là khổ, bệnh có tử là khổ; các con khi được giải thoát, sẽ thấy hành thức sinh, thân chịu đau khổ, toàn thân thể bị phiền não đốt. Tự quán mình đã chết, mắt không thấy sắc, tai không nghe tiếng, tay chân đều đau nhức; lúc đó, hoàn toàn trở về trạng thái chết, toàn thân ngu độn, khác gì gỗ đá, không có giác tri.
Người con trả lời: Cha mẹ chớ nói như vậy, khiến con sợ hãi. Con xét rằng thân không có phiền não, cũng không có các thứ bệnh, chỉ thấy sợ chết, đến lúc đó, con sẽ nương tựa vào ai? Ai cứu giúp con? Cha mẹ hay trời có thể cứu giúp?
Cha mẹ đáp: Nếu cúng tế trời thần thì nhất định được an ổn.
Người con nói với cha mẹ: Vậy hãy mau cúng tế, để cầu an lạc. Cha mẹ hãy nhanh đến thiên miếu.
Khi ấy, cha mẹ đến thiên miếu, đốt hương cầu nguyện. Thấy thế, người giữ miếu nói: Nếu cúng không như thế thì trời thần sẽ nổi sân giận, cần phải giết dê, giết người để cúng tế thì họa may con nhà ngươi mới mong thoát.
Cha mẹ liền suy nghĩ: Làm thế nào đây? Chúng ta lại quá nghèo cùng, nếu Thiên thần nổi giận thì con ta nhất định phải chết, nếu Thiên thần hoan hỷ thì con ta được đại ân.
Sau khi nghĩ vậy rồi, cha mẹ liền vội về nhà bán hết của cải

* Trang 843 *
device

trong nhà, mà chỉ mua được một con dê. Do vậy, nên đến thương lượng với người khác, để vay mượn vàng và hứa mười ngày sau sẽ trả lại. Nếu sau mười ngày mà không trả nổi thì tôi sẽ làm tôi tớ cho ông.
Khi được vàng rồi, cha mẹ liền ra chợ mua người. Người được mua không biết mình sẽ bị giết, để cúng tế Thiên thần. Cha mẹ của người bệnh ngu si vô trí kia, sau khi mua được người rồi, không đem về nhà, mà lại mang thẳng ra miếu, nói với người giữ miếu: Ông hãy mau vì tôi thiết lễ cúng tế trời.
Nói xong, cha mẹ tự tay giết dê, giết người đốt lửa tế trời. Sau đó Thiên thần bảo với cha mẹ người bệnh: Ông bà chớ sợ, ta sẽ bảo vệ cho con của các người được an ổn.
Nghe Thiên thần đã nói thế, cha mẹ hớn hở nói như vầy: Thiên thần ban cho ta đại ân, khiến cho con của chúng ta được hết bệnh.
Trong lúc vui vẻ trở về nhà, cha mẹ thấy con đã chết; thấy thế, cha mẹ sinh ra ưu não, đau như tên bắn vào tim tuyệt vọng mà chết.
Phật bảo Dược Thượng:
–Này thiện nam! Gần tri thức ác, cũng lại như vậy.
Bồ-tát Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Chúng sinh như vậy sẽ đọa vào đâu?
Phật bảo:
–Này thiện nam! Chớ hỏi việc này.
Bồ-tát Dược Thượng lại bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Cúi xin Thế Tôn Từ bi giảng nói, người này bị đọa vào đâu?
Phật đáp:
–Này thiện nam! Nay ông hãy lắng nghe, mẹ của người ấy bị đọa vào địa ngục Đại khiếu; cha của người ấy, bị đọa vào địa ngục Chúng hợp, người con bị đọa vào địa ngục Lửa thiêu đốt; còn người giữ miếu đọa vào địa ngục A-tỳ.
Bồ-tát Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Người chết oan uổng kia sinh vào đâu?
Phật đáp:

* Trang 844 *
device

–Người chết oan uổng kia, sinh lên cõi trời Tam thập tam.
Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Do nhân duyên gì, mà người chết oan uổng kia, được sinh lên cõi trời Tam thập tam?
Phật đáp:
–Này thiện nam! Ông hãy lắng nghe: Lúc người kia sắp lâm chung, có khởi lên niệm thanh tịnh: Quy y Phật-đà. Nhờ thiện căn này, nên trong sáu mươi kiếp sẽ thọ hưởng thú vui ở cõi trời Tam thập tam, tám mươi kiếp, tự biết túc mạng; đời đời sinh ra lìa mọi lo âu khổ não, chấm dứt tất cả khổ.
Dược Thượng! Nếu gần tri thức ác thì không được vào Niết-bàn.
Bồ-tát Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Vì sao chúng sinh không thể vào Niết-bàn?
Phật đáp:
–Người mong cầu Niết-bàn phải siêng năng tinh tấn.
Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Sao gọi là tinh tấn?
Phật đáp:
–Này thiện nam! Tinh tấn là Tu-lô-đa-ba-đế, quả Nghịch lưu gọi là tinh tấn; quả Bà-kết-lợi-đà-già-di gọi là tinh tấn; quả A-na-già-di gọi là tinh tấn; quả A-la-ha gọi là tinh tấn; quả Ba-la-đề-ca Phật-đà gọi là tinh tấn; Trí duyên giác gọi là tinh tấn; danh tự Bồ-đề Tát-đỏa, quả Bồ-đề Tát-đỏa địa gọi là tinh tấn. Này Dược Thượng! Những thứ như vậy gọi là tinh tấn.
Bồ-tát Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Sao gọi là nghịch lưu? Sao gọi là quả nghịch lưu?
Phật đáp:
–Này thiện nam! Ví như có người trồng cây; chỉ trong ngày, mà cây đã đâm chồi, một ngày phát triển một do-tuần. Lại có người khác, cũng trồng cây, nhưng không được như sở nguyện, bị gió thổi lay động, không thể mọc được, nên đành dời qua chỗ khác. Cuối cùng

* Trang 845 *
device

hai người tranh cãi, phỉ báng nhau. Nhà vua nghe việc ấy, liền ra lệnh cho quần thần: Các ngươi hãy đến nơi ấy, gọi hai người ấy, về đây cho ta.
Nhận lệnh, các quần thần liền truyền sứ đi bắt. Lúc đó, sứ giả tuân phục ra đi, đến chỗ của hai người tranh cãi, truyền lệnh như vầy:Vua cho gọi các ngươi.
Nghe vua đòi, cả hai đều lo sợ, ưu sầu, than: “Nay cớ gì vua bắt hai ta.” Họ liền vội vã đến cung vua, đến rồi cả hai đều đứng im lặng.
Thấy thế vua hỏi: Cớ gì hai ngươi phỉ báng nhau, rồi khởi sự tranh cãi?
Người kia tâu: Tâu đại vương! Đại vương hãy nghe kẻ thảo dân này tâu: Thảo dân mượn được số đất trống, để canh tác trồng cây. Cây mà thảo dân trồng, trong ngày đâm chồi, nảy lá, hoa quả chín phân nửa. Còn người này trồng cây không mọc, không có hoa quả, vài ngày lại dời đi trồng chỗ khác, nhưng cũng không mọc. Do vậy, mà người này đến chỗ thảo dân phỉ báng, rồi nổi lên tranh cãi. Tâu đại vương! Việc này là như vậy, mong Đại vương xét cho kẻ thảo dân không có tội.
Nghe thế, vua cho triệu tập quần thần, gồm ba mươi ức người, khi quần thần đến rồi, vua bảo: Các khanh mỗi người đều phải nói.
Quần thần tâu: Chúng thần không biết nói gì.
Vua hỏi quần thần: Các khanh có bao giờ thấy trồng cây, mà chỉ trong ngày, cây đâm chồi nảy lá và hoa quả chín đến phân nửa chưa?
Quần thần từ chỗ ngồi đứng dậy, tâu: Tâu đại vương! Chúng thần không thể nào tin lời nói như vậy. Vì sao? Tâu đại vương! Vì việc này rất hiếm có.
Nhà vua liền quay sang hỏi người trồng cây: Theo như ngươi nói thì việc này có thật không?
Người kia tâu: Tâu đại vương! Đúng vậy không sai.
Vua lại nói: Theo như lời ngươi nói, trồng cây chỉ trong ngày mà đâm chồi nảy lá và có hoa quả thì thật là khó tin.
Người kia tâu: Tâu đại vương! Nếu đại vương muốn biết việc ấy

* Trang 846 *
device

thì đại vương hãy tự trồng lấy, rồi sẽ biết hư thật.
Nhà vua triệu tập ba mươi ức quần thần và cho giữ người ấy lại, sau đó nhà vua đích thân đi trồng cây, nhưng cây không đâm cành nảy lá, cũng không có hoa trái. Thấy việc như vậy, vua nổi tâm sân giận, ra lệnh cho quần thần: Các ngươi hãy cầm búa bén, đến chỗ vườn của người này chặt chém hết cho ta.
Quần thần nhận lệnh, liền đến chặt các cây ấy, nhưng khi chặt một cây ngã xuống thì lại mọc lên mười hai cây, chặt mười hai cây lại mọc lên hai mươi bốn cây, nhành lá hoa quả đều là bảy báu. Lúc đó hai mươi bốn cây, biến ra hai mươi bốn ức con gà, mỏ nó bằng vàng ròng, cánh bằng bảy báu. Thấy thế, nhà vua nổi trận lôi đình, tự tay cầm búa chém chặt cây ấy, nhưng chém xong thì từ trong cây tuôn ra nước ngọt, mỹ vị. Lúc đó vua hổ thẹn ra lệnh quần thần hãy đem hai người ấy ra đây.
Quần thần tâu: Tâu đại vương! Chúng thần đã cho người đi rồi.
Nhận lệnh; sứ thần đến nơi, đưa hai người này đến trước vua.
Vua hỏi người ấy: Ngươi trồng cây này, hễ chém một cây thì lại mọc lên mười hai cây; chém mười hai cây, lại mọc lên hai mươi bốn cây. Còn những cây mà ta trồng, tại sao không đâm chồi nảy lá, cũng không kết hoa quả?
Người kia tâu: Tâu đại vương! Phước đức mà kẻ thảo dân này có thì đại vương không có.
Lúc đó, ba mươi ức đại thần liền quỳ thưa với người ấy: Ngài có thể giữ ngôi vua, mà trị nước.
Người kia, liền vì quần thần mà nói kệ:
Ta không cầu vương vị
Không trông của ở đời
Tâm giữ nguyện Vô thượng
Nguyện thành Đấng Lưỡng Túc
Được Niết-bàn tịch diệt
Thành tựu quả Như Lai
Vì các ngươi nói pháp

* Trang 847 *
device

Khiến đến thành Niết-bàn
Bởi xưa tạo bất thiện
Khiến ta vào ngục vua
Trói buộc chịu các khổ
Tội báo đều đã hết.
Khi ấy, có ba vạn tám ngàn tòa cao, mỗi tòa cao đến hai mươi lăm do-tuần; trên mỗi tòa, có hai mươi lăm ức con gà, mỏ nó bằng vàng ròng, cánh bằng bảy báu, cất lên tiếng người, bảo nhà vua: Đại vương bất thiện! Bất thiện chặt phá các cây, vì tạo nghiệp tội này thì nhất định bị đọa vào đường ác, vua không biết những người nào đã trồng cây này chăng?
Vua nói: Ta chưa xét kỹ, vậy ngươi hãy nói cho ta nghe, những người nào đã trồng cây này.
Gà bảo vua: Người này chiếu sáng khắp thế gian, gọi là Bậc Vô Thượng Sĩ, sẽ cứu độ sinh, lão, bệnh, tử cho tất cả chúng sinh.
Vua lại hỏi: Còn người kia là ai, mà trồng cây không mọc? Đã tạo nghiệp bất thiện gì, mà không mọc? Hãy nói cho ta rõ.
Gà đáp: Người trồng cây không mọc kia, chính là Đề-bà-đạt-đa. Không có thiện căn thì làm sao cây mọc được!
Khi ấy, ba mươi ức đại thần nghe pháp môn này, đều được mười Địa, thành tựu thần thông. Nhà vua cũng được mười Địa và thông đạt tất cả pháp thiện Tam-muội.
Bồ-tát Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Do nhân duyên gì mà ba mươi ức đại thần, đều chứng được mười địa, thành tựu thần thông?
Phật đáp:
–Này thiện nam! Ông hãy lắng nghe.
Phật liền mỉm cười, từ nơi mặt, phóng ra tám vạn bốn ngàn ánh sáng, đủ các màu sắc sáng, xanh, vàng, đỏ, trắng, hồng, tía, ánh sáng ấy chiếu khắp vô lượng thế giới, chiếu rồi, liền trở về chỗ Phật, nhiễu quanh ba vòng rồi nhập vào đảnh Phật.
Khi ấy Bồ-tát Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Vì nhân duyên gì, Như Lai hiện tướng hy hữu

* Trang 848 *
device

này? Nếu không có nhân duyên gì thì Như Lai không hiện như thế!
Phật bảo:
–Này thiện nam! Ông có thấy mọi người, từ mười phương đều đến hội họp ở đây không?
Dược Thượng thưa:
–Không thấy, thưa Thế Tôn!
Phật bảo:
–Này thiện nam! Ông hãy quán mười phương tất cả thế giới.
Bồ-tát Dược Thượng liền quán mười phương; thấy phương Đông có một cây lớn, tàng của nó che đến bảy ngàn do-tuần, thấy hai vạn năm ngàn ức chúng sinh tập hợp nơi ấy, nhưng cứ im lặng, không ăn, không uống. Lại thấy phương Nam, có một cây lớn, tàng của nó che đến bảy ngàn do-tuần, phía dưới, có hai vạn năm ngàn ức chúng sinh, cùng nhau hội họp, cũng không nói năng, không ăn uống, không đi mà cứ đứng im lặng. Lại thấy phương Tây, có một cây lớn, tàng của nó che đến bảy ngàn do-tuần; bên dưới, có hai vạn năm ngàn ức chúng sinh, cùng nhau hội họp, không nói năng, không ăn, không đi, cứ đứng im lặng. Lại thấy phương Bắc, có một cây lớn, tàng của nó che đến bảy ngàn do-tuần; bên dưới, có hai vạn năm ngàn ức chúng sinh hội họp, cũng không nói năng, không ăn, không đi, cứ đứng im lặng. Lại thấy phương trên, có một cây lớn, tàng của nó che đến bảy ngàn do-tuần; bên dưới, có hai vạn năm ngàn ức chúng sinh cùng nhau hội họp, không nói năng, không ăn, không đi, cứ đứng im lặng. Lại thấy phương dưới, có một cây lớn, tàng của nó che đến bảy ngàn do-tuần; bên dưới, có hai vạn năm ngàn ức chúng sinh cùng nhau hội họp, không nói năng, không ăn, không đi, cứ đứng im lặng.
Khi ấy, Bồ-tát Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Con có ít điều muốn hỏi Như Lai, Ứng Cúng Chánh Biến Tri. Nếu Như Lai cho phép thì con mới dám hỏi.
Phật bảo:
–Này thiện nam! Tùy ý ông hỏi? Như Lai sẽ giải đáp cho.
Bồ-tát Dược Thượng bạch Phật:

* Trang 849 *
device

–Bạch Thế Tôn! Do nhân duyên gì, mà vô lượng chúng sinh, từ mười phương đến hội họp như thế? Và nhờ thần lực của ai, mà đến được nơi này?
Phật đáp:
–Này thiện nam! Chúng sinh này tự dùng thần lực, đi đến nơi này.
Bồ-tát Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Nay con muốn xem các thế giới, vậy phải nhờ thần lực của ai, mới đến được các nơi ấy?
Phật bảo Dược Thượng:
–Ông hãy tự dùng thần lực của chính mình, mà đến các nơi đó.
Bồ-tát Dược Thượng liền nhiễu quanh Phật ba vòng, rồi ẩn mất. Sau khi Dược Thượng ẩn mất, liền đi đến chín mươi sáu ức thế giới, có một thế giới tên Nhật nguyệt minh. Trong nước ấy, có Phật hiệu là Nhật Nguyệt Độ Như Lai Ứng Cúng Chánh Biến Tri, được tám vạn ức Bồ-tát cung kính vây quanh. Nghe Phật đó nói pháp. Bồ-tát Dược Thượng đến nước ấy rồi, tới trước Phật đảnh lễ sát chân Phật, thưa:
–Bạch Thế Tôn! Vì nhân duyên gì, mà khi ở cõi Ta-bà, trước Đức Thích-ca, con quán mười phương, thấy vô lượng chúng sinh đến tập hội, nhưng khi đến đấy rồi, lại không còn thấy nữa?
Thưa Thế Tôn! Con đi qua chín mươi sáu ức các Phật độ, nhưng đến nơi đây lại không còn thấy một người nào?
Thưa Thế Tôn! Vậy thì ai thấy, ai nghe? Cây vô tri vô giác mà lại sinh chúng sinh?
Phật bảo Dược Thượng:
–Không phải thế! Này thiện nam! Có khi nào, người nghe cây vô tri vô giác sinh người chưa?
Dược Thượng thưa:
–Con chưa từng thấy, chưa từng biết, thưa Thế Tôn!
Phật bảo:
–Vậy nay ông có muốn thấy không? Ta sẽ chỉ cho ông thấy.

* Trang 850 *
device

–Thưa Thế Tôn! Con rất muốn thấy.
Dược Thượng vừa nói thế thì trong một khoảnh khắc trăm ngàn ức chúng, đều đến tập họp, trên tay của mỗi chúng sinh ấy, đều cầm hương hoa, đến cúng dường Như Lai.
–Này Dược Thượng! Nay ông có thấy không?
–Thưa Thế Tôn! Con thấy rồi. Thưa Thiện Thệ! Con thấy rồi.
Phật bảo Dược Thượng:
–Này thiện nam! Các chúng sinh này vô tri vô giác, như là huyễn hóa.
Khi ấy, ba vạn ức chúng sinh đều đưa cả trăm tay cúng dường hương hoa lên Như Lai.
Bồ-tát Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Việc này thật hiếm có dù trong khoảng chốc lát, mà các chúng sinh này, sinh ra trăm tay, để cúng dường Như Lai, còn không được giải thoát thay, huống là hai tay.
Phật nói:
–Đúng thế, đúng thế! Này thiện nam! Các chúng sinh này, vô tri vô giác, mà có sinh có diệt.
Này thiện nam! Thân ta cũng như vậy, cũng như huyễn hóa mà thị hiện sinh diệt.
Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Thế nào là chúng sinh trẻ, thế nào là chúng sinh già?
Phật đáp:
–Này Dược Thượng! Cũng có chúng sinh già, cũng có chúng sinh trẻ.
Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Cúi xin Thế Tôn giải thích tại sao như vậy?
Phật bảo:
–Này thiện nam! Ngươi không có phước, suy mòn là chúng sinh già, còn người từ cây ấy sinh ra, là chúng sinh trẻ.
Dược Thượng bạch Phật:

* Trang 851 *
device

–Bạch Thế Tôn! Con muốn thấy chúng sinh trẻ ấy.
Khi ấy, Như Lai Nhật Nguyệt Độ, đưa cánh tay phải ra; từ bốn phương, có trăm ngàn ức chúng sinh đều đến hội họp và đến trước Như Lai, đảnh lễ sát chân Phật, nhiễu quanh Phật ba vòng, rồi đứng im lặng trước Phật.
Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Chúng sinh này, vì sao cứ đứng im lặng trước Như Lai?
Phật đáp:
–Này thiện nam! Ông không biết chăng? Tánh của đại địa không có nói năng. Pháp tụ vô tri vô giác. Vì sao? Vì các chúng sinh trẻ này, không thấy sinh, không thấy diệt, không thấy già, bệnh, chết, lo, buồn, khổ não; chịu đủ mọi đau khổ thì nói thế nào đây. Thế nên, Dược Thượng! Chúng sinh như vậy cần nên dạy họ.
Khi ấy, Bồ-tát Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Chúng sinh trẻ này từ đâu mà đến, khi mạng chung, đi về đâu và sẽ sinh nơi nào? Con chưa rõ việc này.
Này thiện nam! Ông hãy lắng nghe! Các chúng sinh này; không phải từ con người tạo ra, không phải thợ vàng làm; không phải thợ sắt làm; không phải thợ mộc làm, không phải thợ gốm làm; cũng không phải vua làm ra; mà là do nam nữ hòa hợp, nghiệp ác sinh ra, chịu mọi đau khổ; do tạo hạnh bất thiện, phải chịu đau khổ như vậy. Cho nên gọi là chúng sinh trẻ.
Này Dược Thượng! Chúng sinh ấy, không ghi nhận lời Phật, không lễ bái Như Lai; cho nên, phải gánh chịu khổ não vô lượng, vô biên.
Dược Thượng! Có những chúng sinh trẻ, không ghi nhận lời Phật, nên phải chịu khổ não vô lượng, vô biên như vậy. Do họ không biết nhân duyên là khổ, cho nên không ghi nhận lời Phật; do không ghi nhận lời Phật, nên không biết sinh; tuy là được thân người, nhưng không biết sinh, không biết diệt. Đây gọi là chúng sinh trẻ.
Bồ-tát Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Chúng sinh trẻ, sinh thế nào và diệt thế nào?

* Trang 852 *
device

Phật đáp:
–Này thiện nam! Ví như có người dùng một thanh cây để bươi lửa, cây ấy bị cháy mòn dần.
Như vậy, này Dược Thượng! Chúng sinh mới sinh cũng khổ, lớn lên cũng khổ, đế lúc chết cũng khổ.
Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Lúc sinh ai sinh? Lúc diệt ai diệt?
Phật đáp:
–Này thiện nam! Sinh như Phật, diệt như Phật.
Ví như có người ở trong một căn nhà tối tăm, không thấy được gì. Lại có một người khác, đã từng chịu khổ não, nghĩ như vầy: Người này chịu khổ thật đáng thương! Nếu không thoát khỏi căn nhà tối tăm này thì nhất định phải chết.
nghĩ thế rồi, anh ta liền đem lửa đến cho người kia để được ít ánh sáng. Người ở trong nhà tối thấy lửa vui mừng, tâm được an ổn. Sau khi được lửa, người này bèn nhen thêm ít nhiên liệu nữa, lửa cháy bốc cao lên và thiêu luôn cả căn nhà tối ấy và người kia cũng bị chết trong nhà cháy đó. Vua nghe việc này, liền nghĩ như vầy: Chúng sinh trong nước ta, nếu bị phạm pháp thì không được giam cầm.
nghĩ thế, nhà vua bèn cho rao truyền khắp dân chúng: Các ngươi chớ có sợ hãi, nay trong nước, ta ban cho sự vô úy. Nếu có ai phạm pháp, sẽ không bị gia hại, không bị giết, trái lại còn được an ổn. Vậy nên các ngươi chớ có sợ hãi.
Dược Thượng! Như Lai cũng lại như vậy, đốt sạch các phiền não, diệt mọi bệnh khổ. Cũng như người kia, vì muốn chúng sinh trong nhà tối được an lạc, mà phải chết trong nhà cháy. Như Lai cũng vậy, muốn cho chúng sinh được an ổn, mà không tiếc thân mạng, dứt sạch các trói buộc, để được giải thoát.
Dược Thượng! Như Lai vĩnh viễn lìa xa khổ não của ba độc và làm ngọn đuốc sáng cho thế gian, cứu giúp các chúng sinh già trẻ, thoát khỏi cảnh địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh, A-tu-la.
Bấy giờ, chư Thiên ở trên hư không, nói kệ:

* Trang 853 *
device

Ruộng phước thật tối thắng
Hơn hết thảy ruộng khác
Bậc tôn quý trong đời
Làm tăng trưởng Phật tử.
Ruộng Phật, ruộng tối thắng
Trừ hết mọi sợ hãi
Đại sư khéo tìm cách
Cứu giúp các chúng sinh.
Trụ vào cõi Niết-bàn
Nên hiện trong thế gian
Khiến thế gian tịch diệt.
Phật là Vô Thượng Sĩ.
Cứu giúp chúng sinh trẻ
Và cả chúng sinh già
Dùng mọi cách cứu độ
Chúng sinh trong ba cõi.
Đóng các cửa địa ngục
Và ngạ quỷ, súc sinh
Đời này được an lạc
Đời sau cũng như thế.
Đức Như Lai liền mỉm cười, nói kệ:
Lành thay! Thấy thiện nhân
Lành thay! Thấy Phật-đà
Lành thay! Người nghe pháp
Lành thay! Cung kính tăng
Hay thay! Pháp môn này
Diệt trừ tất cả ác!
Khi ấy, Bồ-tát Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Vì sao Như Lai mỉm cười? Nếu không có lý do gì thì Như Lai không hiện tướng hy hữu này?
Phật bảo Dược Thượng:
–Này thiện nam! Ông có thấy những chúng sinh trẻ này không?
Dược Thượng bạch Phật:

* Trang 854 *
device

–Có thấy thưa Thế Tôn!
Phật bảo:
–Này thiện nam! Nay các chúng sinh này; hôm nay, đã đều trụ vào mười Địa?
Khi ấy, Bồ-tát Dược Thượng bay lên hư không, cao tám vạn do-tuần, cùng với tám vạn ức Thiên tử rải các loại hoa vi diệu lên Đức Như Lai. Bên dưới, các chúng sinh trẻ, đảnh lễ sát chân Phật. Trong hư không Bồ-tát Dược Thượng nói:
–Chúng sinh trong tam thiên đại thiên thế giới, đều nghe tiếng này; chúng sinh trong địa ngục, nhờ nghe tiếng này, mà được giải thoát; cõi trời Tam thập tam nghe tiếng này, đều đến hội họp. Lúc đó tam thiên đại thiên thế giới chấn động sáu cách, làm động đến tám vạn bốn ngàn Long vương ở biển lớn, nên tất cả đều đến hội họp. Ba vạn ức Dạ-xoa ở Diêm-phù-đề, đều đến hội họp; hai vạn năm ngàn ức La-sát, Ngạ quỷ cũng đến hội họp. Khi đại chúng đã tập hợp đông đủ rồi, Như Lai mới vì chúng sinh trẻ, mà nói pháp. Đồng thời cũng có trăm ngàn ức các chúng Bồ-tát từ mười phương thế giới, tự dùng thần lực đến hội họp.
Khi ấy, Bồ-tát Dược Thượng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Từ mười phương quốc độ, đã có vô lượng Bồ-tát đến hội họp; vô lượng hàng Trời, Rồng, Dạ-xoa, Càn-thát-bà, A-tu-la, Ca-lâu-la, Ngạ quỷ, Địa ngục cũng đều đến hội họp, để nghe chánh pháp; cúi xin Thế Tôn, hãy vì đại chúng mà giảng nói.
Phật bảo Dược Thượng:
–Này thiện nam! Ông hãy xuống đây.
Bồ-tát Dược Thượng, tự dùng thần lực, từ trên bay xuống, rồi hướng lên Phật, chắp tay đảnh lễ sát chân Phật, bạch:
–Bạch Thế Tôn! Vì nhân duyên gì, mà gọi là pháp tụ?
Phật bảo:
–Này Dược Thượng! Pháp tụ gọi tịnh hạnh, tịnh hạnh đó, có khả năng lìa tất cả pháp bất thiện.
Thiện nam! Ông có thấy chúng sinh trẻ này không?
Dược Thượng bạch Phật:

* Trang 855 *
device

–Dạ thấy, thưa Thế Tôn!
Phật bảo Dược Thượng:
–Các chúng sinh này, lìa hết tà dâm, nên nhất định được các Đà-la-ni và được đầy đủ tất cả các pháp.

* Trang 856 *
device

 
Đại Tập 53- Bộ Đại Tập IV- Số 412-> 424