LOGO VNBET
SỐ 423
 
KINH TĂNG-GIÀ-TRA
 
Hán dịch: Đời Nguyên Ngụy, Vương tử Nguyệt-bà-thủ-na,
người nước Ưu-thiền-ni.
 
QUYỂN 1
 
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật đang ở tại núi Linh thứu, thuộc thành Vương xá, cùng với chúng đại Tỳ-kheo Tăng hai vạn hai ngàn vị, tên của các vị ấy là: Tuệ mạng A-nhã Kiều-trần-như, Tuệ mạng Ma-ha Mô-già-lược, Tuệ mạng Xá-lợi Tử, Tuệ mạng Ma-ha Ca-diếp, Tuệ mạng La-hầu-la, Tuệ mạng Bà-câu-la, Tuệ mạng Bả-đà-tử-na, Tuệ mạng Hiền Đức, Tuệ mạng Hoan Hỷ Đức, Tuệ mạng Võng Chỉ, Tuệ mạng Tu-phù-đế, Tuệ mạng Nan-đà-tư-na, như vậy cho đến hai vạn hai ngàn vị. Cùng với các Đại Bồ-tát sáu vạn hai ngàn vị, tên của các Bồ-tát là: Bồ-tát Di-đế-lệ, Bồ-tát Nhất Thiết Dũng, Bồ-tát Đồng Chân Đức, Bồ-tát Phát Tâm Đồng Chân, Bồ-tát Đồng Chân Hiền, Bồ-tát Vô Giảm, Bồ-tát Văn-thù-sư-lợi, Bồ-tát Phổ Hiền, Bồ-tát Kim Cang Tư-na, như vậy, cho đến sáu vạn hai ngàn vị.
Lại có một vạn hai ngàn Thiên tử; tên của các Thiên tử ấy là: Thiên tử Trù-a-na, Thiên tử Bạt-đà, Thiên tử Tu-bạt-đà, Thiên tử Hy Pháp, Thiên tử Chiên-đàn Tạng; như vậy, cho đến một vạn hai ngàn Thiên tử.

* Trang 801 *
device

Lại có tám ngàn Thiên nữ, tên của các Thiên nữ là: Thiên nữ Di-lân-đà, Thiên nữ Đoan Chánh, Thiên nữ Phát Đại Ý, Thiên nữ Tuế Đức, Thiên nữ Hộ Thế, Thiên nữ Hữu Lực, Thiên nữ Tùy Thiện Ý; như vậy, cho đến tám ngàn Thiên nữ.
Lại có tám ngàn Long vương; tên của các Long vương là: Long vương A-ba-la-la, Long vương Y-la-bát, Long vương Đề-di-la, Long vương Quân Bà-sa-la, Long vương Quân Bà-thi-lợi, Long vương Tu-nan-đà, Long vương Tu-xa-khư, Long vương Già-bà Thi-lợi-sa; như vậy, cho đến tám ngàn Long vương. Tất cả đều đến núi Linh thứu, nơi Thế Tôn đang ở, rồi đảnh lễ sát chân Phật, nhiễu quanh Phật ba vòng, rồi ngồi sang một bên.
Khi ấy, Bồ-tát Nhất Thiết Dũng từ chỗ ngồi đứng dậy, sửa y chừa vai phải, chắp tay hướng lên Phật bạch:
–Bạch Thế Tôn! Cúi xin Thế Tôn diễn nói chánh pháp, làm lợi ích cho chúng sinh.
Thưa Thế Tôn! Vô lượng ức Thiên chúng, vô lượng ức thể nữ, vô lượng ức Bồ-tát Ma-ha-tát, vô lượng ức Thanh văn, đều đã tập hợp, muốn nghe chánh pháp.
Thưa Thế Tôn! Tất cả đại chúng ở đây, đều muốn nghe pháp, cúi xin Như Lai Ứng Cúng Chánh Biến Tri, tuyên nói diệu pháp; để cho ai nấy được an ổn lâu dài, đoạn trừ các nghiệp chướng.
Đức Thế Tôn khen Bồ-tát Nhất Thiết Dũng:
–Hay thay! Nhất Thiết Dũng! Nay ông vì đại chúng mà ân cần thưa hỏi Như Lai về việc này, vậy nay ông hãy lắng nghe và suy nghĩ cho kỹ, ta sẽ vì ông mà nói.
–Dạ vâng! Thưa Thế Tôn! Con rất muốn nghe Phật dạy bảo.
Này Nhất Thiết Dũng! Có pháp môn tên Tăng-già-tra, nếu người ở châu Diêm-phù này, nghe được pháp môn này thì có thể trừ diệt được tội ngũ nghịch, còn đối với Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác thì được Bất thoái chuyển.
Này Nhất Thiết Dũng! Ý ông nghĩ sao? Phước đức của người nghe được pháp môn này lớn hơn phước đức của một Đức Phật chăng?

* Trang 802 *
device

Nhất Thiết Dũng thưa:
–Tại sao thưa Thế Tôn?
Phật bảo:
–Này Nhất Thiết Dũng! Nếu nghe pháp môn này thì phước đức đó, ngang bằng với phước đức của hằng hà sa chư Phật Như Lai.
Này Nhất Thiết Dũng! Nếu người nghe được pháp môn như vậy thì đối với Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, không bị thoái chuyển; được diện kiến tất cả Phật và chứng Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, ma ác không thể não hại và thành tựu tất cả pháp thiện. Nhất Thiết Dũng! Còn một điều hy hữu hơn nữa, là người nghe pháp môn này, có khả năng biết được sự sinh diệt.
Lúc đó, tất cả đại chúng đều từ chỗ ngồi đứng dậy, bày áo vai phải, gối phải quỳ sát đất, chắp tay hướng về Phật, bạch:
–Bạch Thế Tôn! Phước đức của một Đức Phật có số lượng bao nhiêu?
Phật đáp:
–Này thiện nam, hãy lắng nghe! Công đức của một Đức Phật như nước của biển cả; như vi trần đại địa của châu Diêm-phù này; nếu như hằng hà sa… chúng sinh đều chứng mười Địa Bồ-tát. Như vậy, phước đức của tất cả mười địa Bồ-tát đó, cũng không bằng phước đức của một Đức Phật.
Này Nhất Thiết Dũng! Nếu người nghe pháp môn này thì phước đức đó, còn nhiều hơn vậy, dù có tính đếm hay ví dụ, cũng không hết được.
Tất cả đại chúng nghe Phật nói thế, đều phấn khởi hoan hỷ; do vậy mà càng tăng thêm phước đức.
Bồ-tát Nhất Thiết Dũng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Những hàng chúng sinh nào, khát ngưỡng chánh pháp?
Phật đáp:
–Này Nhất Thiết Dũng! Có hai hạng chúng sinh khát ngưỡng chánh pháp:
1.Tâm bình đẳng đối với tất cả chúng sinh.

* Trang 803 *
device

2.Đã nghe pháp, rồi đem truyền đạt lại cho đại chúng, tâm không mong cầu.
Bồ-tát Nhất Thiết Dũng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Nghe những pháp nào, mới thân gần với Bồ-đề?
Này Nhất Thiết Dũng! Nếu ai khát ngưỡng, muốn nghe chánh pháp thì người ấy được thân gần với Bồ-đề. Luôn đặt niềm tin muốn nghe và lãnh thọ pháp Đại thừa là thân cận với Bồ-đề.
Khi ấy, hàng trời, người rồng, thể nữ từ chỗ ngồi đứng dậy, bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Chúng con hiện đang khát ngưỡng chánh pháp, cúi xin Đức Thế Tôn làm cho chúng con được mãn nguyện.
Đức Thế Tôn liền mỉm cười thì vô lượng ánh sáng từ miệng phóng ra, chiếu khắp cả mười phương, lên đến Phạm thế, rồi thâu lại, nhập vào đảnh.
Lúc đó, Bồ-tát Nhất Thiết Dũng lại từ chỗ ngồi đứng dậy, sửa áo bày vai phải, gối phải quỳ sát đất bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Vì nhân duyên gì, Như Lai hiện tướng hy hữu này?
Phật đáp:
–Này Nhất Thiết Dũng! Tất cả chúng sinh trong chúng hội này, sẽ chứng Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác và thành tựu mọi cảnh giới của Như Lai; do vậy, mà ta mỉm cười.
Bồ-tát Nhất Thiết Dũng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Vì nhân duyên gì, mà chúng sinh trong hội này chứng Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác?
Phật khen:
–Hay thay, hay thay! Ông có thể hỏi Như Lai về nghĩa này. Này Nhất Thiết Dũng! Đó là do nguyện thù thắng vậy.
Nhất Thiết Dũng! Về thuở quá khứ vô số a-tăng-kỳ kiếp có Phật Thế Tôn hiệu Bảo Đức Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật Thế Tôn. Nhất Thiết Dũng!

* Trang 804 *
device

Lúc đó, ta là con của Ma-nạp, các chúng sinh trong hội này, trụ vào trí tuệ Phật. Lại có một kiếp xa xưa khác nữa, ta ở trong loài nai; lúc đó, ta phát nguyện sao cho các con nai này trụ vào trí tuệ Phật. Nghe lời phát nguyện của ta, các con nai đều cất tiếng: “Mong được như vậy.”
Nhất Thiết Dũng! Chúng sinh trong hội này, nhờ nơi thiện căn ấy, nên được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.
Khi ấy, Bồ-tát Nhất Thiết Dũng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Nếu có chúng sinh nghe được pháp môn này thì thọ mạng được bao nhiêu kiếp?
Phật đáp:
–Thọ mạng của người ấy, mãn tám mươi kiếp.
Bồ-tát Nhất Thiết Dũng bạch Phật:
–Thưa Thế Tôn! Kiếp lấy gì mà đo lường?
Phật đáp:
–Này thiện nam! Ví như thành lớn, ngang rộng mười hai do-tuần, cao ba do-tuần, chứa đầy hạt vừng, có người sống lâu hơn trăm tuổi, đến bóc một hạt mà đi; cứ làm như vậy, hạt vừng trong thành dần dần hết sạch, nhưng kiếp vẫn không hết.
Này Nhất Thiết Dũng! Lại như núi lớn, ngang rộng hai mươi lăm do-tuần, cao mười hai do-tuần; có người sống lâu đến trăm tuổi, dùng lụa nhẹ, phất qua một lần; cứ phất như vậy, đến khi núi đó dần dần mòn sạch, nhưng kiếp vẫn không hết. Đó là số lượng của kiếp.
Bồ-tát Nhất Thiết Dũng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Chỉ phát một thệ nguyện, mà được khối phước đức như vậy, thọ mạng đến tám mươi kiếp, huống nữa là ở trong pháp Phật rộng tu các hạnh.
Này thiện nam! Nếu có người nghe pháp môn này thì thọ mạng đã là mãn tám mươi kiếp, huống nữa là người đọc tụng biên chép.
Nhất Thiết Dũng! Nếu có người đem lòng tin thanh tịnh đọc tụng pháp môn này thì phước đó nhiều hơn trước. Chín mươi lăm kiếp, biết được túc mạng của chính mình. Sáu vạn kiếp, làm Chuyển luân thánh vương ngay hiện tại được mọi người kính trọng, tất cả đao

* Trang 805 *
device

gậy không thể hại người đó được, độc không thể làm thương tổn, yêu độc không thể trúng… khi sắp lâm chung được thấy chín mươi lăm ức chư Phật đến an ủi: Ngươi chớ có sợ hãi, lúc tại thế, người đã được nghe pháp môn Tăng-già-tra.
Nói xong, chín mươi lăm ức Phật, đến dắt người này đến thế giới kia.
Nhất Thiết Dũng! Huống nữa là người được nghe đầy đủ pháp môn này.
Bồ-tát Nhất Thiết Dũng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Con lắng nghe và lãnh thọ pháp môn này thì sẽ được phước đức gì?
Phật đáp:
–Phước đức của người nghe kinh này, cũng như phước đức của hằng hà sa các Đức Như Lai.
Bồ-tát Nhất Thiết Dũng lại bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Con nghe pháp môn này, tâm không biết mệt mỏi nhàm chán.
Phật khen Nhất Thiết Dũng:
–Hay thay, hay thay! Ông nghe pháp môn này mà không chán. Ta nghe cũng không chán, vậy mà hạng phàm phu lại sinh tâm tưởng nhàm chán.
Này Nhất Thiết Dũng! Nếu có thiện nam, thiện nữ nào nghe pháp môn này, mà sinh lòng kính tin thì trong ngàn kiếp không đọa vào đường ác, năm mươi kiếp không đọa vào súc sinh, một vạn hai ngàn kiếp, không đọa vào ngu si, một vạn tám ngàn kiếp, không sinh nơi biên địa, hại vạn kiếp được sinh vào chỗ đoan chánh, hai vạn năm ngàn kiếp thường được xuất gia, năm vạn kiếp làm chánh pháp vương, sáu vạn năm ngàn kiếp tu hạnh niệm vô thường. Nhất Thiết Dũng! Thiện nam, thiện nữ này, không tạo một chút bất thiện nào, nên ma ác không có cơ hội tiện lợi. Điều quan trọng hơn hết là thiện nam, thiện nữ này, không nhập vào thai mẹ. Người nghe pháp này, trong chín mươi lăm kiếp, không đọa vào đường ác, tám mươi lăm kiếp thường được văn trì; mười vạn kiếp lìa sát sinh, chín vạn chín

* Trang 806 *
device

ngàn kiếp, lìa vọng ngữ, một vạn ba ngàn kiếp lìa hai lưỡi. Nhất Thiết Dũng! Pháp này rất khó gặp, khó được nghe.
Khi ấy, Nhất Thiết Dũng, từ chỗ ngồi đứng dậy, gối phải quỳ sát đất, chắp tay, bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Nếu có người hủy báng pháp môn này thì tội ấy nhiều hay ít?
Phật đáp:
–Này Nhất Thiết Dũng! Tội đó rất nhiều.
Nhất Thiết Dũng lại thưa:
–Thưa Thế Tôn! Mắc bao nhiêu tội?
Phật bảo:
–Ông chớ hỏi việc này. Thiện nam! Nếu có người, khởi lên tâm ác, đối với mười hai hằng hà sa chư Phật Như Lai thì tội lỗi đó, không bằng tội lỗi của người hủy báng pháp môn này.
Này Nhất Thiết Dũng! Nếu có người khởi tâm não hại Đại thừa thì người ấy sẽ bị thiêu đốt.
–Bạch Thế Tôn! Chúng sinh như vậy, làm sao có thể cứu?
Phật bảo:
–Nhất Thiết Dũng! Ví như người bị chém đứt đầu, người nhà đi mời thầy thuốc đến chữa trị, thầy thuốc đem thạch mật, sữa, dầu và các loại thuốc khác bôi lên chỗ bị chém đó. Ý ông nghĩ sao? Được chữa trị như thế, chúng sinh này có thể sống lại được không?
Nhất Thiết Dũng thưa:
–Không thể sống lại được, thưa Thế Tôn!
Này Nhất Thiết Dũng! Lại như có người bị chém, nhưng chưa đứt, nếu được lương y chữa trị thì nhất định sẽ lành. Khi lành rồi người ấy nhận thức được rằng, việc này rất khổ, nay ta đã biết, từ đây không tạo nghiệp ác nữa.
Nhất Thiết Dũng! Nếu thiện nam nghĩ đến bố thí, cũng lại như vậy, lìa hết mọi điều ác, chứa nhóm các pháp thiện, từ đó pháp thiện sẽ được đầy đủ.
Ví như thây chết, cha mẹ buồn rầu khóc lóc, không thể cứu hộ.

* Trang 807 *
device

Người phàm phu, cũng lại như vậy, không thể tự lợi, không thể lợi tha, không nương tựa cha mẹ.
Như vậy, này Nhất Thiết Dũng! Có hai hạng chúng sinh, không có nơi nương tựa:
1.Chúng sinh tạo nghiệp bất thiện.
2.Chúng sinh hủy báng chánh pháp.
Hai hạng chúng sinh này, khi chết không có nơi nương tựa.
Lúc đó, Bồ-tát Nhất Thiết Dũng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Người hủy báng pháp sẽ sinh vào đường nào?
Phật đáp:
–Người hủy báng chánh pháp sẽ đọa vào địa ngục lớn, chịu khổ một kiếp ở địa ngục Khiếu hoán, chịu khổ một kiếp ở địa ngục Thiêu nhiên; chịu khổ một kiếp, ở địa ngục Hắc thằng; chịu khổ một kiếp, ở địa ngục A-tỳ, chịu khổ một kiếp ở địa ngục Mao thụ, chịu khổ một kiếp ở địa ngục Hầu hầu. Chúng sinh hủy báng chánh pháp, phải chịu đủ mọi khổ não, trong tám kiếp, ở tám địa ngục này.
Bồ-tát Nhất Thiết Dũng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Thật là đại khổ, đại khổ! Con không thể nghe nổi.
Đức Thế Tôn, liền nói kệ tụng:
Cớ gì không thể nghe
Lời này rất đáng sợ
Địa ngục là khổ lớn
Chúng sinh chịu khổ đau.
Nếu người tạo nghiệp thiện
Thì được quả báo vui
Nếu tạo nghiệp bất thiện
Thì chịu mọi khổ báo.
Sinh tức có tử khổ
Khổ lo buồn trói buộc
Phàm phu thường chịu khổ
Không có lúc nào vui.

* Trang 808 *
device

Người tu tuệ thường vui
Hay nhớ nghĩ chư Phật
Tin Đại thừa thanh tịnh
Không đọa vào đường ác.
Như vậy Nhất Thiết Dũng!
Nghiệp xưa gặt quả báo
Lúc tạo nghiệp tuy ít
Nhưng được quả vô biên.
Lúc gieo giống tuy ít
Nhưng gặt hái vô lượng
Gieo giống Phật phước điền
Đạt kết quả chắc thật.
Người trí luôn an lạc
Vui với pháp chư Phật
Xa lìa các đường ác
Tu hành mọi pháp lành.
Nếu đem một vật nhỏ
Cúng dường lên chư Phật
Trong tám mươi ngàn kiếp
Thường được của giàu sang.
Dù sinh ra nơi nào
Cũng thường hành bố thí
Như vậy Nhất Thiết Dũng
Cúng Phật phước rất nhiều.
Khi ấy, Bồ-tát Nhất Thiết Dũng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Làm thế nào để tu trí tuệ Phật và làm thế nào để nghe pháp môn này, mà được tăng trưởng thiện căn?
Phật đáp:
–Nếu có người cúng dường sáu mươi hai ức hằng hà sa các Đức Phật và cúng dường các nhạc cụ thì phước đó ngang bằng với phước của người nghe pháp môn này.
Bồ-tát Nhất Thiết Dũng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Thế nào là thiện căn tròn đủ?

* Trang 809 *
device

Phật đáp:
–Công đức như Phật là tròn đủ.
Bồ-tát Nhất Thiết Dũng bạch Phật:
–Thưa Thế Tôn! Người nào công đức ngang bằng với Như Lai?
Phật nói:
–Này thiện nam! Thiện căn của Pháp sư bằng với Như Lai.
Bồ-tát Nhất Thiết Dũng thưa:
–Bạch Thế Tôn! Những ai gọi là Pháp sư:
Phật nói:
–Người lưu thông pháp môn này, gọi là Pháp sư.
Bồ-tát Nhất Thiết Dũng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Nghe pháp môn này, được những phước gì? Người biên chép, đọc tụng pháp môn này, được bao nhiêu phước?
Phật đáp:
–Này thiện nam! Ở mỗi phương trong mười phương, đều có mười hai hằng hà sa chư Phật Như Lai, mỗi một Như Lai trụ vào đời, nói pháp mãn mười hai kiếp. Nếu có thiện nam nói pháp môn này thì công đức của người này ngang bằng với chư Phật. Nếu có thiện nam biên chép kinh này thì dù cho bốn mươi tám hằng hà sa chư Phật Như Lai có nói về công đức đó, cũng không thể hết được; huống nữa là biên chép, đọc tụng, thọ trì.
Bồ-tát Nhất Thiết Dũng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Nếu người đọc tụng sẽ được bao nhiêu phước?
Đức Thế Tôn liền đáp kệ:
Đọc tụng bốn câu kệ
Được phước rất tối thắng
Bằng với lời thuyết pháp
Tám bốn hằng sa Phật.
Đọc tụng pháp môn này
Được phước đức như vậy
Công đức như thế đó
Nói ra cũng không hết.

* Trang 810 *
device

Mười tám ức chư Phật
Trụ đời mãn một kiếp
Mười phương tất cả Phật
Thường khen pháp Đại thừa.
Pháp này có nói ra
Không bao giờ cùng tận
Chư Phật rất khó gặp
Pháp này cũng như vậy.
Khi ấy, tám mươi bốn ức Thiên tử đến trước Phật, chắp tay, đảnh lễ, bạch:
–Hay thay, hay thay! Thưa Thế Tôn! Pháp tạng như vậy xin trụ mãi ở Diêm-phù này.
Đồng thời, có mười tám ngàn ức Ni-kiền Tử đến chỗ Phật, thưa:
–Thật là thù thắng, thưa Sa-môn Cù-đàm!
Phật nói với Ni-kiền Tử:
–Như Lai luôn thù thắng, các ngươi trụ điên đảo thì làm sao thấy được sự thù thắng! Các ngươi không thù thắng, vậy hãy lắng nghe. Nay ta vì lợi ích của các ngươi, mà nói:
Phàm phu không tuệ sáng
Ở đâu cho thù thắng
Không biết đâu chánh đạo
Làm sao được thù thắng
Ta nhìn cõi chúng sinh
Bằng Phật nhãn mầu nhiệm.
Đứng trước Thế Tôn, tâm của Kiền tử nổi lên sân hận. Lúc đó, Đế Thích cầm chày kim cang, đưa tay mài dũa chày, trấn áp bọn Ni-kiền Tử, làm cho mười tám ức Ni-kiền Tử hoảng sợ khổ não, khóc lóc rơi lệ. Như Lai liền ẩn thân, làm cho Ni kiền không thấy. Do không thấy Như Lai đâu, nên các Ni-kiền Tử đau xót khóc lóc, than:
Cha mẹ và anh em
Không thể cứu giúp được
Nhìn đồng trống, đầm lớn
Không một người qua lại.

* Trang 811 *
device

Nơi ấy không thấy nước
Cũng không thấy bóng cây
Cũng không thấy ai cả
Một mình phải chịu khổ
Gắng chịu nổi khổ ấy
Do không thấy Như Lai.
Lúc đó, các Ni-kiền Tử từ chỗ ngồi đứng dậy, gối phải quỳ sát đất đồng cất lớn tiếng:
–Như Lai thương xót, cứu giúp chúng con! Chúng con xin quy y Phật.
Nghe Ni-kiền Tử nói thế, Đức Thế Tôn mỉm cười bảo Bồ-tát Nhất Thiết Dũng:
–Này thiện nam! Ông hãy đến chỗ ngoại đạo Ni-kiền Tử nói pháp cho họ.
Bồ-tát Nhất Thiết Dũng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Ví như núi chúa Tu-di hiện diện thì các núi nhỏ không thể sánh cùng. Như vậy, thưa Thế Tôn! Ở trước Như Lai con đâu dám nói.
Đức Thế Tôn bảo Bồ-tát Nhất Thiết Dũng:
–Này thiện nam! Chớ nói như vậy. Như Lai có nhiều phương tiện. Nhất Thiết Dũng! Ông hãy quán mười phương, tất cả thế giới, Như Lai ở đâu, trụ chỗ nào thì chỗ đó đều có trải tòa Như Lai. Nhất Thiết Dũng! Ở chỗ Ni-kiền Tử, ta cũng tự nói pháp.
Nhất Thiết Dũng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Nương vào thần lực nào? Con tự dùng thần lực của chính mình mà đi, hay dùng thần lực của Phật mà đi?
Phật bảo Nhất Thiết Dũng:
–Ông dùng thần lực của chính mình mà đi, khi ve,à thì dùng thần lực của Phật mà về.
Lúc đó, Bồ-tát Nhất Thiết Dũng từ chỗ ngồi đứng dậy, sửa áo, bày vai phải, đảnh lễ Phật, rồi ẩn mất không hiện.
Khi ấy, Đức Thế Tôn vì Ni-kiền Tử nói về sinh là khổ, sinh là não, nhân sinh nhiều sợ hãi. Sinh có bệnh khổ, bệnh có là già khổ,

* Trang 812 *
device

già có chết là khổ. Lại còn có nạn vua, nạn giặc, nạn nước, nạn lửa, nạn độc, rồi còn tự mình gây ra nghiệp nạn.
Nghe Phật dạy thế, các ngoại đạo ôm lòng lo sợ, bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Hôm nay chúng con không cam sống nữa.
Lúc Đức Thế Tôn nói pháp này, làm cho mười tám ngàn ức các ngoại đạo, được lìa trần cấu, phát tâm Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Tự thân của mười tám ngàn ức ngoại đạo kia, trụ vào mười Địa Bồ-tát, thị hiện mọi thần lực của Bồ-tát, hoặc hiện làm voi, ngựa, sư tử, cọp, kim sí điểu; hiện núi Tu-di, hoặc hiện thân già nua; hoặc hiện làm khỉ vượn, hoặc hiện đài hoa, rồi ngồi trên hoa ấy. Mười ngàn ức Bồ-tát ở phương Nam hiện như thế, chín ngàn ức Bồ-tát tại phương Bắc cũng đều hiện thần thông biến hóa như vậy. Như Lai thường trụ Tam-muội, dùng sức phương tiện thuyết pháp cho chúng sinh.
Khi ấy, Như Lai biết Bồ-tát Nhất Thiết Dũng, tự dùng thần lực đi rồi, bảy ngày đến thế giới Hoa thượng.
Bồ-tát Nhất Thiết Dũng nhờ thần lực của Phật, nhanh như tráng sĩ co duỗi cánh tay, đã đến chỗ Phật. Đến rồi, đi nhiễu phía bên phải Phật ba vòng, phát lòng tin thanh tịnh, chắp tay lễ Phật và bạch:
–Bạch Thế Tôn! Con dùng một thần lực đến mười phương thế giới Phật, thấy chín mươi chín ngàn ức thế giới chư Phật; dùng thần lực thứ hai, thấy trăm ngàn ức thế giới chư Phật, ngày thứ bảy đến thế giới Hoa thượng, cũng đến thế giới Bất động Như Lai.
Thưa Thế Tôn! Con đến nước ấy, thấy chín mươi hai ngàn ức chư Phật nói pháp. Lại thấy tám mươi ức ngàn thế giới, tám mươi ức ngàn chư Phật, trong ngày thành Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác; con đều cúng dường, rồi đi qua.
Thưa Thế Tôn! Cũng trong ngày đó, con đến ba mươi chín ức trăm ngàn cõi Phật, thấy ba mươi chín ức trăm ngàn Bồ-tát xuất gia, chứng Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, con đều cung kính lễ bái, nhiễu quanh bên phải ba vòng rồi đi.
Thưa Thế Tôn! Con lại đến sáu mươi ức thế giới, thấy sáu mươi

* Trang 813 *
device

ức Phật, con cũng đều cúng dường, cung kính lễ bái, rồi đi.
Thưa Thế Tôn! Con thấy trăm ức thế giới, trăm ức Như Lai nhập Niết-bàn, con cũng đều cúng dường, cung kính lễ bái, rồi đi.
Thưa Thế Tôn! Con thấy sáu mươi lăm ức thế giới chánh pháp chư Phật diệt tận, tâm con đau thắt, sầu não rơi lệ, thấy các hàng Trời, Rồng, Dạ-xoa ưu não khóc lóc, như tên bắn vào tim con.
Thưa Thế Tôn! Thế giới Phật ấy, bị kiếp hỏa thiêu đốt; biển cả, Tu-di thảy đều bị đốt sạch, không còn sót gì, con cũng cúng dường, rồi đi, rồi mới đến thế giới Hoa thượng. Đến thế giới ấy con thấy trải trăm ngàn ức tòa. Lại thấy phương Nam trải trăm ngàn ức tòa, phương Đông, Tây, Bắc, cho đến trên dưới cũng đều trải trăm ngàn ức tòa. Mỗi mỗi tòa ấy đều trang trí bằng bảy báu, trên mỗi tòa, có một Đức Như Lai ngồi kiết già, nói pháp cho đại chúng. Thấy thế, con liền sinh tâm hy hữu, hỏi Đức Thế Tôn ấy: Thế giới này tên là gì?
Đức Phật ấy trả lời: Thế giới này tên là Hoa thượng.
Nghe Phật nói thế con liền đảnh lễ, hỏi: Danh hiệu của Thế Tôn là gì?
Đức Phật ấy đáp: Hiệu là Liên Hoa Tạng, thường làm Phật sự ở thế giới này.
Con lại thưa: Trong thế giới này, có vô lượng Như Lai, vậy ai là thân của Như Lai Liên Hoa Tạng?
Đức Thế Tôn kia đáp: Ta sẽ chỉ cho ông thấy Phật Liên Hoa Tạng.
Lúc đó, chư Phật đều ẩn hết không hiện chỉ thấy một Đức Phật, còn trên các tòa khác, đều là Bồ-tát, con liền đảnh lễ Phật. Lúc ấy, có một tòa khác từ dưới đất vọt lên, con liền ngồi kiết già trên tòa ấy. Lúc con ngồi xuống rồi, bỗng nhiên có vô lượng tòa xuất hiện, nhưng đều trống không, không có người ngồi. Con hỏi Phật ấy: Tòa này tại sao trống không, không có người ngồi?
Đức Phật ấy đáp: Này thiện nam! Chúng sinh không trồng thiện căn thì không được ở trong hội này.
Thưa Thế Tôn! Lúc đó con hỏi Đức Như Lai kia: Thưa Thế

* Trang 814 *
device

Tôn! Tạo thiện căn nào mới được ở trong hội này?
Đức Phật ấy đáp: Hãy lắng nghe! Này thiện nam! Người nào nghe được pháp môn Tăng-già-tra thì nhờ thiện căn đó, mới được ở trong hội này, huống nữa là biên chép, đọc tụng. Này Nhất Thiết Dũng! Ông nhờ nghe pháp môn Tăng-già-tra, cho nên được ở trong hội này, còn người không có thiện căn thì không thể thấy nước Phật này.
Con liền thưa với Đức Phật ấy: Bạch Thế Tôn! Người nghe pháp môn này được phước đức gì?
Đức Như Lai Liên Hoa Tạng liền mỉm cười.
Thưa Thế Tôn! Lúc đó con đảnh lễ và hỏi Phật ấy: Vì sao Như Lai hiện tướng cười hy hữu này?
Lúc này, Như Lai Liên Hoa Tạng bảo Nhất Thiết Dũng:
–Này thiện nam! Bồ-tát Ma-ha-tát có thế lực lớn. Ví như Chuyển luân thánh vương làm chủ bốn thiên hạ, trong bốn thiên hạ đó, ai nấy cũng đều gieo hạt vừng, số hạt vừng như vậy có nhiều không?
Bồ-tát Nhất Thiết Dũng bạch Phật:
–Rất nhiều, thưa Thế Tôn! Rất nhiều, thưa Thiện Thệ!
Phật bảo Nhất Thiết Dũng:
–Có người đem dồn hạt vừng ấy lại thành một đống. Nhất Thiết Dũng! Có người nào, có thể đếm số hạt vừng đó không?
Bồ-tát Nhất Thiết Dũng bạch Phật:
–Không thể đếm được, thưa Thế Tôn!
Như Lai Liên Hoa Tạng bảo Nhất Thiết Dũng:
–Này thiện nam! Nếu số hạt vừng đó, chư Phật Như Lai đem nói về công đức của người nghe kinh thì không bao giờ hết, huống nữa là biên chép, đọc tụng.
Bồ-tát Nhất Thiết Dũng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Biên chép được phước gì?
Phật bảo Nhất Thiết Dũng:
–Này thiện nam! Ví như cát bụi, cây cỏ, nhánh lá trong tam

* Trang 815 *
device

thiên đại thiên thế giới, đem ra để đếm phước đức của Chuyển luân vương, như vậy số phước đức của Chuyển luân vương đó, có thể đếm được không?
Bồ-tát Nhất Thiết Dũng thưa:
–Không thể đếm được, thưa Thế Tôn!
Phật bảo Nhất Thiết Dũng:
–Này thiện nam! Người nghe pháp này, phước đức còn nhiều hơn cả phước đức của tất cả Chuyển luân vương. Chỉ chép một chữ, trong pháp môn này thôi thì công đức còn hơn phước đức của tất cả Chuyển luân vương.
Như vậy, này thiện nam! Pháp môn này, thâu giữ tất cả chánh pháp của Đại thừa, không thể đem phước đức của Luân Vương ra để ví dụ.
Như vậy, này Nhất Thiết Dũng! Công đức của pháp môn này không thể thí dụ. Pháp môn này có khả năng chỉ bày pháp tạng diệt trừ các phiền não, đuốc sáng pháp lớn, hàng phục các ma ác, chiếu sáng mọi nhà của Bồ-tát và nói tất cả pháp.
Khi ấy, Bồ-tát Nhất Thiết Dũng bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Người hành phạm hạnh thật là hiếm có! Vì sao? Vì hành phạm hạnh theo Như Lai là rất khó.
Phật bảo Nhất Thiết Dũng:
–Đúng vậy! Này thiện nam! Phạm hạnh khó được. Nếu hành phạm hạnh thì ngày hay đêm thường thấy Như Lai. Nếu thấy Như Lai thì thấy nước Phật. Nếu thấy nước Phật thì là thấy pháp tạng. Thiện nam đó, khi sắp lâm chung, tâm không sợ hãi, không thọ thai sinh, không bị ưu não, không bị sông ái nhận chìm.
Đức Thế Tôn lại bảo Bồ-tát Nhất Thiết Dũng:
–Này thiện nam! Như Lai ra đời là rất khó được gặp.
Nhất Thiết Dũng thưa:
–Đúng vậy, thưa Thế Tôn! Đúng vậy, thưa Thiện Thệ! Như Lai ra đời, rất khó được gặp.
Phật bảo Nhất Thiết Dũng:
–Pháp này khó gặp cũng lại như vậy. Nếu có người nghe pháp

* Trang 816 *
device

môn này, lọt vào tai; thì tám mươi kiếp tự biết được túc mạng, sáu mươi ngàn kiếp làm Chuyển luân vương, tám ngàn kiếp làm Thiên đế Thích; hai mươi lăm ngàn kiếp, làm trời Tịnh cư; ba mươi tám ngàn kiếp làm Đại phạm thiên; chín mươi chín ngàn kiếp, không đọa vào đường ác; một trăm ngàn kiếp, không đọa vào ngạ quỷ, hai mươi tám ngàn kiếp không đọa súc sinh; mười ba ức trăm ngàn kiếp, không đọa vào A-tu-la, đao kiếm không thể làm thương tổn; hai mươi lăm ngàn kiếp không sinh ngu si; bảy ngàn kiếp, đầy đủ trí tuệ; chín ngàn kiếp,sinh vào nơi đoan chánh đầy đủ sắc đẹp như thân Như Lai; mười lăm ngàn kiếp, không làm thân nữ; mười sáu ngàn kiếp, thân không bệnh tật ưu não; ba mươi lăm ngàn kiếp, thường được Thiên nhãn; mười chín ngàn kiếp, không sinh vào loài rồng; sáu ngàn kiếp, tâm không sân hận; bảy ngàn kiếp không sinh vào nhà nghèo cùng; tám mươi ngàn kiếp thường làm chủ hai thiên hạ, thọ hưởng vui sướng đến cùng; mười hai ngàn kiếp không bị đui mù; mười ba ngàn kiếp không bị tai điếc; mười một ngàn kiếp tu hạnh nhẫn nhục. Khi lâm chung thức hành liền diệt, không khởi lên tưởng điên đảo, không sinh sân hận, thấy hằng hà sa chư Phật Như Lai ở phương Đông; diện kiến hai mươi ức Phật ở phương Nam; diện kiến hai mươi lăm hằng hà sa chư Phật ở phương Tây; diện kiến tám mươi hằng hà sa chư Phật Như Lai ở phương Bắc; diện kiến chín mươi ức hằng hà sa chư Phật Thế Tôn ở phương trên; diện kiến trăm ức hằng hà sa chư Phật Thế Tôn ở phương dưới.
Này thiện nam! Chư Phật Thế Tôn ấy, an ủi người này: Thiện nam! Ông chớ sợ hãi, vì ông đã nghe và lãnh thọ pháp môn Tăng-già-tra rồi. Thiện nam! Ông có thấy hằng hà sa trăm ngàn ức Phật Thế Tôn như thế không?
Dạ vâng! Con đã thấy.
Thế Tôn bảo: Các Đức Như Lai này, muốn đến thấy ông.
Thiện nam này thưa: Con tạo việc thiện gì, mà chư Phật muốn thấy con?
Chư Phật bảo: Này thiện nam! Trong chúng hội, ông đã từng nghe pháp môn Tăng-già-tra, cho nên chư Phật muốn đến thấy ông.

* Trang 817 *
device

Thiện nam này bạch Phật: Bạch Thế Tôn! Con ít có nghe đến phước như vậy, huống gì là thọ trì kinh này một cách đầy đủ.
Đức Phật kia bảo: Này thiện nam! Ông chớ nói như thế. Nghe bốn câu kệ là đã được tất cả các công đức; Ta nay sẽ nói về việc đó.
Thiện nam! Ví như phước đức của mười ba hằng hà sa chư Phật Như Lai, đem so với phước đức của người nghe pháp môn này, cũng không bằng. Nếu có người cúng dường mười ba hằng hà sa chư Phật Như Lai, đem so với người chỉ nghe từ một cho đến bốn câu trong pháp môn này thì phước này hơn kia rất nhiều, huống nữa là nghe đầy đủ.
Phật lại bảo Nhất Thiết Dũng:
–Này Nhất Thiết Dũng! Ví như hạt vừng có đầy cả tam thiên đại thiên thế giới, đem số hạt vừng đó để tính về Chuyển luân vương. Nếu có người cúng dường cho các vị Chuyển luân vương như vậy, không bằng cúng dường một vị Tu-đà-hoàn. Nếu cúng dường tất cả Tu-đà-hoàn trong tam thiên đại thiên thế giới, phước đó không bằng cúng dường một vị Tư-đà-hàm. Nếu cúng dường tất cả Tư-đà-hàm trong tam thiên đại thiên thế giới, phước đó không bằng cúng dường một vị A-na-hàm. Nếu cúng dường tất cả A-na-hàm trong tam thiên đại thiên thế giới, phước đó không bằng cúng dường một vị A-la-hán. Nếu cúng dường tất cả A-la-hán trong tam thiên đại thiên thế giới, phước đó không bằng cúng dường một vị Bích-chi-phật. Nếu cúng dường tất cả Bích-chi-phật trong tam thiên đại thiên thế giới, phước đó không bằng cúng dường một vị Bồ-tát. Nếu cúng dường tất cả Bồ-tát Ma-ha-tát trong tam thiên đại thiên thế giới, phước đó không bằng khởi tâm thanh tịnh đối trước một Đức Như Lai. Nếu đối trước tam thiên đại thiên thế giới Như Lai, sinh tâm thanh tịnh, phước đó không bằng công đức của người phàm phu nghe pháp môn này; huống nữa là biên chép, đọc tụng, thọ trì.
Nhất Thiết Dũng! Huống lại có người, nhớ nghĩ kinh này, với tâm thanh tịnh.
Nhất Thiết Dũng! Ý ông nghĩ sao? Như có người, không có khả năng, mà muốn vượt qua biển cả, có được không?

* Trang 818 *
device

Nhất Thiết Dũng thưa:
–Không thể, thưa Thế Tôn!
Phật bảo Nhất Thiết Dũng:
–Ý ông nghĩ sao? Như có người phàm phu dùng tay múc nước mà có thể làm khô biển cả được không?
Nhất Thiết Dũng thưa:
–Không được, thưa Thế Tôn!
Phật bảo Nhất Thiết Dũng:
–Người ưa pháp nhỏ, cũng lại như vậy, không thể lãnh thọ pháp môn này.
Này Nhất Thiết Dũng! Nếu chưa từng thấy mười tám ức hằng hà sa chư Phật Như Lai thì không thể biên chép pháp môn này. Nếu chưa từng thấy chín mươi ức hằng hà sa các Như Lai thì không thể nghe pháp môn này. Nếu người đã từng thấy trăm ngàn ức Như Lai thì được nghe pháp môn này, mà không sinh hủy báng. Nếu có người, từng thấy trăm ngàn ức hằng hà sa Như Lai khi nghe pháp môn này, có thể sinh lòng tin thanh tịnh, khởi lên tưởng như thật, không sinh phỉ báng.
Nhất Thiết Dũng! Nếu có người hoặc nghe, hoặc chép, từ một cho đến bốn câu trong pháp môn này thì người ấy qua chín mươi lăm ức ngàn thế giới, quốc độ của người này cũng như quốc độ của Phật A-di-đà, thọ mạng của các chúng sinh ấy, đến tám vạn bốn ngàn kiếp.
Nhất Thiết Dũng! Nếu các chúng sinh tạo tội ngũ nghịch, được các Bồ-tát đã từng nghe bốn câu kệ trong pháp môn này chỉ dạy, nghe rồi, tùy hỷ lãnh thọ từ một cho đến bốn câu thì có thể tiêu trừ các tội nghiệp.
Đức Thế Tôn lại bảo Nhất Thiết Dũng:
–Xưa có người phá tháp hoại Tăng, làm kinh động đến Bồ-đề Tát-đỏa Tam-muội, hoại diệt pháp Phật, giết hại cha mẹ. Sau khi hành động như vậy rồi, sinh tâm hối hận: Ta mất hết niềm vui cả đời này và đời sau phải chịu khổ một kiếp trong đường ác; chịu mọi ưu sầu, thọ bao nổi thống khổ.

* Trang 819 *
device

Nhất Thiết Dũng! Hạng người như vậy, tất cả người đời đều cho là giặc ác, người này đã đánh mất hết pháp thế gian và xuất thế gian. Chúng sinh này, trong vô lượng kiếp cũng như cây bị đốt cháy, không thể sống lại.
Ví như xây dựng nhà thì không thể dùng những loại cây bị cháy này, mà trang nghiêm.
Người này cũng vậy, đời này và đời sau, hễ sinh ra nơi nào cũng đều bị mọi người khinh chê chửi đánh, hủy nhục, không cho ăn uống. Người này luôn chịu đói khát, bị đánh đập, khổ não. Đến khi đó, mới tự nghĩ: Ta tạo tội nghịch, phá tháp hoại tăng, vậy nay ta đi về đâu? Ai có thể cứu ta? Chỉ còn cách là vào núi tự diệt thân này, không còn ai cứu ta nữa rồi! Người ấy nói kệ:
Ta tạo nghiệp bất thiện
Giống như cây bị cháy
Đời này không dùng được
Đời sau cũng như vậy
Không trang nghiêm trong nhà
Mà bên ngoài cũng vậy.
Nhân ác tạo nghiệp ác
Do đó đọa đường ác
Đời sau chịu đau khổ
Không biết ở nơi đâu.
Chư Thiên nghe có tiếng
Sầu thảm não của ta
Không có ai cứu giúp
Nhất định đọa địa ngục.
Tự tạo nghiệp bất thiện
Thì chuốc lấy đau khổ
Ta không nơi nương tựa
Ắt phải chịu khổ đau.
Giết cha mẹ, hoại pháp
Gây ra nghiệp ngũ nghịch
Vậy nay lên núi cao

* Trang 820 *
device

Gieo mình cho tan nát.
Khi ấy chư Thiên bảo
Chớ đi! Người ngu kia
Đừng tạo nghiệp bất thiện
Ngươi gây nhiều ác nữa!
Tạo rồi nay hối hận
Tự giết hại chính mình
Ắt chịu khổ địa ngục
Tức thời rơi xuống đất.
Như tên sầu bắn đi!
Không dùng tinh tấn này
Để được thành Phật đạo
Đã không được Bồ-tát.
Không được quả Thanh văn
Thì khởi tinh tấn khác
Ngươi đến chỗ Tiên thánh
Diện kiến đại Thánh chủ.
Đảnh lễ bậc Tiên ấy
Xin cứu khổ chúng sinh
Khéo cho con lợi ích
Sợ hãi không an ổn.
Nghe rồi, Tiên nhân bảo
Ngươi ngồi đây tạm nghe
Sợ hãi khổ không an
Ăn năn việc đã làm.
Tiên nhân bảo: Ta cho ngươi ăn, ngươi cứ ăn đi; lo sầu, khổ não, đói khát, sợ hãi; không phải là chỗ nương tựa của thế gian. Ta cho ngươi ăn, ngươi cứ ăn; rồi sau đó ta nói pháp cho ngươi, khiến tội nghiệp được tiêu trừ.
Được Tiên nhân cho ăn, người kia ăn rồi rửa tay, nhiễu quanh rồi, đến quỳ trước Tiên nhân.
Tiên nhân bảo: Ngươi hãy kể lại nghiệp ác mà ngươi đã làm.
Người ấy liền kể: Con đã giết cha mẹ, phá tháp, hoại tăng,

* Trang 821 *
device

nhiễu loạn Tam-muội của Bồ-tát, phá hoại pháp Phật.
Đợi cho người kia kể xong, Tiên nhân bảo: Ngươi làm việc bất thiện, gây ra nghiệp ác này, tự làm và dạy người khác làm các nghiệp bất thiện. Vậy, nay ngươi nên sám hối.
Nghe Phật nói thế, người ấy tâm sợ hãi khóc lóc thưa: Ai cứu giúp con? Con tạo nghiệp ác nhất định chịu khổ báo.
Nói xong quỳ dài thưa: Con tự tạo nghiệp, bảo người làm, xin chớ để cho con chịu khổ báo bất thiện, chớ để con phải chịu khổ, cúi xin đại Tiên nhân cứu giúp, con nguyện suốt đời làm tôi tớ cho Tiên nhân, những việc bất thiện của con, xin được tiêu diệt.
Khi ấy, Tiên nhân an ủi người ấy: Ngươi chớ có sợ hãi, ta sẽ cứu giúp ngươi, để ngươi được nhẹ tội. Vậy nay ngươi hãy lắng nghe pháp. Ngươi đã từng nghe pháp môn Tăng-già-tra chưa?
Con chưa từng nghe, thưa Tiên nhân!
Tiên nhân nói: Người bị lửa thiêu; ai là người có thể vì người ấy mà nói pháp, chỉ có bậc Đại bi mới có thể nói.

* Trang 822 *
device

 
Đại Tập 53- Bộ Đại Tập IV- Số 412-> 424