LOGO VNBET
(*) KINH NGŨ MẪU TỬ
 
Hán dịch: Đời Đông Ngô, Cư sĩ Chi Khiêm,  
người nước Nguyệt Chi.
 
Ngày xưa, có một vị A-la-hán sống ở trong núi, nghiêm trì hành đạo. Lại có một đứa bé lên bảy tuổi, rất ưa thích đạo, từ bỏ gia đình sống hạnh Sa-môn. Đứa bé theo thầy học đạo, ở trong núi luôn tinh tấn, không hề biếng nhác.  Năm tám tuổi chứng đắc bốn thần thông:
1.Mắt có khả năng thấy xa.
2.Tai có thể nghe thấu hết.
3.Có khả năng bay đi biến hóa.
4.Biết thân mạng đời trước của mình từ đâu sinh đến.
Ngay chỗ ngồi, đứa bé lặng yên suy nghĩ, thấy mạng đời trước của mình làm con năm người mẹ, rồi tự cười. Vị thầy hỏi:
–Con cười cái gì? Chúng ta ở trong núi này không có ca múa, xướng hát, vậy con cười vì dụng ý gì? Sa-di đáp:
–Con không dám cười thầy. Con tự thấy một thân mình mà có tới năm người mẹ, mỗi người mẹ đều vì con ngày đêm khóc lóc cảm thương sầu não, luôn nói lúc nào cũng nhớ con. Con tự nghĩ một mình mà làm sầu não năm nhà, vì vậy con cười, chớ không dám cười thầy.
Khi con làm con của người mẹ thứ nhất, gần bên nhà cũng có người cùng con sinh trong một ngày. Sau ngày đó con chết, thấy con của người ta đi lại ra vào, mẹ con liền nói: “Con tôi mà còn sống, nó cũng đi vào qua lại như vậy.” Thế là bà ưu sầu, đau khổ nhớ con.
Khi làm con của người mẹ thứ hai, con sinh ra chưa bao lâu lại chết, mẹ con thấy người ta cho con bú, bà ưu sầu khóc lóc nhớ con.
Khi làm con của người mẹ thứ ba, con lại mất sớm, đến bữa ăn
__________________________________

 
* bản tham chiếu

* Trang 732 *
device

mẹ con lệ tràn, thương khóc nói: “Con tôi còn sống cũng sẽ cùng tôi ăn cơm, vì sao con bỏ mẹ mà đi!” Bà ưu sầu thương nhớ con.
Khi làm con của người mẹ thứ tư, con sống không bao lâu cũng lại qua đời, thấy chúng bạn con lấy vợ, bà lại nhớ con bà nói: “Nếu con không chết thì nay mẹ cũng sẽ cưới vợ cho con.” Nói như vậy rồi, buồn rầu khóc lóc nhớ con.
Hiện nay con làm con của người mẹ thứ năm, đã xuất gia học đạo. Hằng ngày mẹ cứ khóc than: “Tôi đã mất con, không biết nó ở đâu, đói lạnh sống chết ra sao? Tôi không gặp được nó.” Bà đau khổ, than khóc, nhớ con.  Nay năm người mẹ cùng gặp đều nói: “Tôi đã mất con.” Họ cùng nhau than khóc. Con nhớ thần thức của một người, đi làm con cho năm người mẹ, rồi làm cho họ khóc lóc nhớ thương. Vì vậy con cười. Người ở thế gian không biết có đời sau, họ chỉ nói chết là hết. Người làm điều thiện tự hưởng phước ấy, làm ác thì chịu cái họa do mình gây ra. Người ta sống ở đời vui giận buông thả, làm điều ác không biết sợ, sau phải chịu thống khổ không thể nói hết, đọa vào trong đường ác ăn năn không kịp. Vì vậy, con nhàm chán thế gian, từ bỏ cha mẹ xuất gia cầu đạo. Con thấy địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh đời đời chịu nhiều đau khổ mà sợ hãi. Con nhờ ân thầy, được thọ giới pháp học kinh điển, nay đã giải thoát, ý nguyện của con đã được viên mãn. Con nhớ năm người mẹ, tự bản thân không thể giải thoát vì còn ưu não về thân con. Người thế gian luân hồi triền miên, sầu não khóc lóc không lúc nào dứt. Thân chỉ là nắm đất là chỗ để cho thần thức nương vào theo đó mà thọ nghiệp. Thần thức không tự đoạn gốc rễ thì làm sao có thể giải thoát! Hằng ngày tích chứa điều ác, si mê, vì thế con nay không đứng vào hàng ngũ sinh tử. Như người thế gian không gieo trồng hạt giống Niết-bàn làm sao được Niết-bàn an vui?
Sa-di thưa xong, đến trước đảnh lễ thầy, rồi bay đi.

* Trang 733 *
device

* Trang 734 *
device

Đại Tập 57 - Bộ Kinh Tập IV - Số 490->584