LOGO VNBET
                                                                             BIỆT DỊCH KINH TẠP A-HÀM
                                                                                                QUYỂN XIV
269. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại núi Kỳ-ni, thuộc thành Vương xá.
Vào giữa đêm, có một Thiên nữ tên Cầu-ca-ni-sa, trước đây là Ba-thuần-đề Nữ, với hào quang rực rỡ khác thường chiếu sáng cả núi ấy, đến gặp Đức Phật, lạy sát dưới chân, ngồi qua một bên, nói kệ:
Miệng, ý nên tu thiện
Không  làm những điều ác
Thân không làm ác nhỏ
Gây hại cho thế gian
Quán dục là không, giả
 Tu nơi niệm giác ý
Nếu không thích đau khổ
Đừng gây nghiệp tổn giảm.
Thế Tôn khen Thiên nữ:
–Lành thay! Lành thay! Đúng như lời Thiên nữ nói.
Miệng, ý nên tu thiện
Không làm những điều ác
Thân không làm ác nhỏ
 Gây hại cho thế gian
Quán dục là không, giả
Tu nơi niệm giác ý
Nếu không thích đau khổ
Đừng gây nghiệp tổn giảm.
Ba-thuần-đề Nữ nghe lời Phật dạy, hoan hỷ đảnh lễ, biến mất tại chỗ, trở về Thiên cung.

* Trang 663 *
device

270. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Tôn giả A-nan bảo các Tỳ-kheo:
–Ta muốn giảng bốn câu kệ pháp. Các thầy đều nên ghi nhận đầy đủ, lắng nghe, ghi nhớ đừng quên. Thế nào là bốn câu kệ pháp:
 Miệng, ý nên tu thiện
Không làm những điều ác
Thân không làm ác nhỏ
Gây hại cho thế gian
Quán dục là không, giả
 Tu nơi niệm giác ý
Nếu không thích đau khổ
Đừng gây nghiệp tổn giảm.
Cách A-nan không xa, có một Bà-la-môn nghe bài kệ này, suy nghĩ: “Ý nghĩa của bài kệ này rất sâu xa, chẳng phải con người làm được, chắc là do phi nhân nói ra, vậy nên đến hỏi Phật.”
Sau khi suy nghĩ, Bà-la-môn đến gặp Đức Phật, chào hỏi, ngồi qua một bên, bạch Phật:
–Thưa Đức Cù-đàm, sau khi được nghe Tôn giả A-nan nói kệ này, con suy nghĩ, văn nghĩa của kệ ấy không phải do con người làm.
Phật bảo Bà-la-môn:
–Đúng vậy! Đúng vậy! Thật do phi nhân nói, không phải do người nói. Trước đây Ta ở núi Kỳ-ni, thành Vương xá, Thiên nữ Cầu-ca-ni-sa đến gặp Ta, sau khi đảnh lễ, ngồi qua một bên, nói kệ này, nên kệ này thật là do phi nhân nói ra.
Bà-la-môn nghe lời Phật dạy, hoan hỷ từ giã.
271. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở núi Kỳ-ni, thuộc thành Vương xá.
Khi ấy vị trời Cầu-ca-ni-bà, trước đây là Ba-thuần-đề Nữ, thân phát hào quang rực rỡ như ánh chớp, chiếu sáng cả núi ấy, thành tín chí tâm quy y Tam bảo, đến gặp Đức Phật, ngồi qua một bên, nói kệ:

* Trang 664 *
device

Con có nhiều ngôn từ
Ca ngợi Phật, Pháp, Tăng
Nay chỉ nói tóm lược
Theo ý người thích đủ
Miệng ý nên tu thiện
Không làm những việc ác
Thân không tạo lỗi nhỏ
Gây hại cho thế gian
Quán dục tánh tướng không
Tu tập niệm giác ý
Ai không thích đau khổ
Đừng gây nghiệp tổn hại.
Khi ấy Thế Tôn bảo Thiên nữ:
–Đúng vậy! Đúng vậy! Thật như lời Thiên nữ nói.
Thiên nữ Cầu-ca-ni-sa nghe lời Phật dạy, hoan hỷ đảnh lễ, biến mất tại chỗ, trở về Thiên cung.
272. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại tinh xá bên bờ Di-hầu, phía Bắc thành Tỳ-xá-ly.
Khi ấy Thiên nữ Ba-thuần-đề, Thiên nữ Quật-la với hào quang khác thường, đến gặp Đức Phật, đảnh lễ dưới chân, ngồi qua một bên. Ánh sáng của họ chiếu sáng cả khu Di-hầu và Tỳ-xá-ly.
Thiên nữ Quật-la nói kệ:
Thế Tôn Bà-già-bà
Vô Thượng Đẳng Chánh Giác
Ở tại Tỳ-xá-ly
Trong khu rừng Đại lâm
Trời Cầu-ca-ni-sa
Cùng Thiên nữ Quật-la
Các Ba-thuần-đề Nữ
Lạy dưới chân Thế Tôn
Xưa con đã từng nghe

* Trang 665 *
device

Giáo pháp thuyết toàn thiện
Đấng Mâu-ni Thế Tôn
Hiện tại đang giảng pháp
Những ai muốn hủy báng
Giáo pháp thâm sâu này
Thật là kẻ ngu si
Sau phải đọa đường ác,
Ai tán trợ chánh pháp
 Thành tựu đủ chánh niệm
Gọi là người có trí
 Chắc chắn sanh cõi thiện.

Thiên nữ Cầu-ca-ni-sa nói kệ:

Miệng, ý nên tu thiện
Không làm những việc ác
Thân không tạo ác nhỏ
Gây hại cho thế gian
Quán dục tánh tướng không.
Tu tập niệm giác ý
Ai không thích đau khổ
 Đừng gây nghiệp tổn giảm.

Thế Tôn bảo Thiên nữ:
–Đúng vậy! Đúng như lời Thiên nữ nói.
Các Thiên nữ nghe lời Phật dạy hoan hỷ từ giã.
273. Tôi nghe như vầy:
Một thời Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Vào giữa đêm, có một vị trời với hào quang rực rỡ, chiếu sáng cả khu Kỳ viên, đến gặp Đức Phật, sau khi đảnh lễ, ngồi qua một bên, nói kệ:

Chớ gây hại người thiện
Gây hại là hại mình
Vì nhân quả như vậy

* Trang 666 *
device

Nên đừng gây hại bậy
Nơi không phải bến đò
Đừng vọng tưởng vượt qua.
Thế Tôn nói kệ đáp:
Đáng sân nhưng nhẫn nhục
Thanh tịnh không kết sử
Đem việc ác hại người
Quả ác hại thân mình
Như ngược gió tung đất
Bị bụi phủ thân mình
Kẻ đem sân hại người
Người bị hại báo thù
Cả hai đều là ác
Đều không thoát đau khổ
Bị sân không báo thù
Hàng phục kẻ oán lớn.
Vị trời nói kệ khen:
Từ xưa đã từng thấy
Bà-la-môn Niết-bàn
Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nói kệ xong hoan hỷ, từ giã.
274. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có vị trời với hào quang rực rỡ khác thường, đến gặp Đức Phật, lạy sát chân Phật, ngồi qua một bên, nói kệ:
Người ngu si thiếu trí
Tạo ra các nghiệp ác
Tự mình gây oán thù
Sau chịu quả khổ lớn.

* Trang 667 *
device

Thế Tôn nói kệ đáp:
Đã tạo nghiệp không thiện
 Làm rồi tự đốt mình
Ngu làm các việc ác
 Khóc than khi nhận quả.
Vị trời nói kệ khen:
Từ xưa đã từng thấy
 Bà-la-môn Niết-bàn
 Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
 Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nói kệ xong, hoan hỷ đảnh lễ trở về Thiên cung.
275. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có một vị trời với hào quang rực rỡ khác thường, đến gặp Đức Phật, sau khi đảnh lễ, ngồi qua một bên, nói kệ:
Không phải dùng lời nói
 Được gọi là Sa-môn
Thật tâm hướng đến đạo
 Bước đi thật vững chắc
Có tinh tấn dũng mãnh
 Tu thiền định thâm sâu
Chứng đắc pháp giải thoát
 Phá dây trói của ma
Nghiệp tạo và không tạo
Đều nói thật cả hai
Bậc trí vứt những điều
 Trá ngụy, không thành tín
Tự thân thật không có
 Dối khen vì tự kiêu
Nói dối trá không thật
 Là giặc lớn trong đời.

* Trang 668 *
device

Thế Tôn nói kệ đáp:
Không phô trương đức mình
Không dò xét người khác
Tự đã đến Niết-bàn
Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nghe Phật nói kệ, bạch Phật:
–Con thật có lỗi, cầu mong Ngài cho con thành tâm sám hối.
Khi ấy Đức Phật im lặng, vị trời nói kệ:
Con đang cầu sám hối
Ngài không nhận cho con
Giữ tâm ác không thiện
 Không bỏ lòng oán hận.
Thế Tôn nói kệ đáp:
Sám hối tội bằng lời
 Nội tâm thật không sám
Làm sao trừ hiềm khích
 Làm sao đạt được thiện.
Vị trời lại nói kệ hỏi:
Người nào không lầm lỗi
 Người nào không sai lầm
Ai không bị ngu si
 Ai đầy đủ chánh niệm?
Thế Tôn nói kệ đáp:
Như Lai, Đức Thế Tôn
Chánh trí đắc giải thoát
Ngài không còn lầm lỗi
 Cũng không còn sai lầm
Đã trừ sạch ngu si
Luôn luôn đủ chánh niệm.
Vị trời nói kệ khen:
Từ xưa đã từng thấy
Bà-la-môn Niết-bàn

* Trang 669 *
device

Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nói kệ xong, hoan hỷ từ giã.
276. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại rừng trúc Ca-lan-đà, thuộc thành Vương xá.
Khi ấy Cù-ca-lê, bạn của Đề-bà-đạt-đa, đến gặp Phật đứng qua một bên.
Phật bảo Cù-ca-lê:
–Ông với Tôn giả Xá-lợi-phất có quan hệ, đừng sanh ý hiềm khích. Xá-lợi-phất và Mục-liên đều tịnh tu phạm hạnh, tâm ý hòa nhã. Ông chớ nên hiềm khích, phải chịu khổ não lâu dài.
Cù-ca-lê thưa:
–Con tin lời Phật, con vâng theo Phật, nhưng Xá-lợi-phất, Mục-kiền-liên thật có dục ác. Họ thật ung dung trong dục ác và chạy theo dục xấu ác.
Phật lại bảo Cù-ca-lê:
–Ông không nên có tâm thù hận hai vị ấy
Ba lần như vậy, tuy nghe Phật dạy nhưng Cù-ca-lê vẫn không thay đổi tâm ác, nên bỏ Phật ra đi. Rời khỏi Phật không xa, thân ông ta sanh mụt dữ, ban đầu như hạt cải, lớn nhanh như hạt đậu, rồi lớn to như trái Tỳ-lê, thân thể lầy nhầy máu mủ tuôn chảy; sau khi qua đời đọa vào đại địa ngục Liên hoa.
Khi ấy có ba vị trời với hào quang sáng chói, vào giữa đêm đến gặp Đức Phật, sau khi đảnh lễ đứng qua một bên. Vị trời thứ nhất bạch Phật:
–Thưa Thế Tôn, Cù-ca-lê đã qua đời trong đêm nay.
Vị trời thứ hai nói:
–Đọa đại địa ngục Liên hoa.
Vị trời thứ ba nói kệ:
Con người ở trên đời
Lưỡi búa ở trong miệng
Do nói ra lời ác

* Trang 670 *
device

Tự chặt lấy thân mình.
Đáng khen mà lại chê
Đáng chê mà lại khen
Miệng nói lời phù phiếm
Sau phải chịu đau khổ.
Ỷ ngữ đoạt tài sản
Đó chỉ là lỗi nhỏ
Chê mắng Phật thánh hiền
Là tội lỗi to lớn
Phải chịu khổ lâu dài
Đủ số cả trăm ngàn
Ở ngục Ni-la-phù
Và ba mươi sáu lần
Vào ngục A-phù-đà
Cho đến phải bị đọa
Vào năm A-phù-đà
 Do chê bai Hiền thánh
Miệng và ý làm ác
Đọa những địa ngục ấy.
Sau khi lạy sát dưới chân Phật, ba vị trời trở về Thiên cung.
Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
–Các thầy có muốn nghe về tuổi thọ dài ngắn ở địa ngục A-phù-đà không?
Các Tỳ-kheo bạch:
–Xin giảng cho chúng con, sau khi được nghe, chúng con tin và thọ trì.
Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
–Hai mươi khư-lỵ hạt mè thì đổ đầy một xe ở Ba-la-nại. Có người sống trường thọ, cứ một trăm năm nhặt ra một hạt mè. Như vậy đến khi hết không còn hạt mè nào, thì tuổi thọ ở địa ngục A-phù-đà vẫn chưa hết. Hai mươi A-phù-đà thành một Ni-la-phù-đà, hai mươi Ni-la-phù-đà thành một A-thát-thát, hai mươi A-thát-thát thành một Hầu-hầu, hai mươi Hầu-hầu thành một địa ngục Liên hoa. Tỳ-kheo Cù-ca-lê vì phỉ báng hai Tôn giả Xá-lợi-phất, Mục-liên nên bị đọa vào đại địa ngục Liên Hoa.

* Trang 671 *
device

Này các Tỳ-kheo, đối với trụ bị đốt cháy còn không nên hủy báng, huống chi là đối với loại có tình thức.
Phật dạy như vậy, các Tỳ-kheo nghe lời Phật dạy, đều hoan hỷ phụng hành.
277. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có một vị trời với hào quang rực rỡ khác thường chiếu sáng cả khu Kỳ viên, đến gặp Đức Phật, sau khi đảnh lễ, ngồi qua một bên nói kệ:
Khinh người khác là gì
Và không khinh là gì?
Bị người khác khinh khi
Trước mắt gì đứng đầu?
Nay con hỏi Như Lai
Đại Tiên giảng cho con.
Thế Tôn nói kệ đáp:
Biết rõ không khinh khi
Không biết rõ khinh khi
Ưa pháp gọi cung kính
 Khinh pháp là không kính
 Không gần thiện tri thức
Là dẫn đầu không kính
Thích làm việc phi pháp
 Bạn thân thành oán ghét.
Kẻ oán thành bạn thân
 Đứng đầu không cung kính
Như có người phụ nữ
Không trinh thuận hiền lương
Ưa gian dâm tư thông
Hành động không hợp lý
Đàn ông trái lễ độ
Nghĩa ấy cũng như vậy

* Trang 672 *
device

Những điều ấy chính là
Đứng đầu sự khinh thường.
Cân lường dối gạt người
Xảo ngụy không cân đúng
Chỉ nghĩ đến tham lợi
Đứng đầu sự khinh khi
Cờ bạc gian lận nhau
Tiêu tán hết tiền tài
Những việc ấy chính là
 Đứng đầu sự khinh khi
Thích ngủ, tham ăn ngon
Ngủ sớm, dậy quá trễ
Biếng nhác với công việc
Nhưng lại ưa phẫn nộ
Những người sống như vậy
 Cũng đứng đầu bị khinh.
Hoa tai và vòng vàng
Che dù mang giày thêu
Trang sức che bần cùng
Dẫn đầu sự khinh khi
Tài sản thì quá ít
Tình ái quá đắm say
Tuy thuộc dòng Sát-lợi
Mong muốn được ngôi vua
Kẻ ngu si như vậy
Đứng đầu sự khinh thường.
Của báu, sản nghiệp lớn
Nhiều quyến thuộc bạn thân
Tham ăn uống riêng mình
Không cho đến kẻ khác
Thọ nhận của người khác
Thức ăn ngon, của báu
Khi họ đến nhà mình
Không có tâm báo đáp
Thậm chí chẳng mời ăn

* Trang 673 *
device

Là đứng đầu khinh thường.
Cha mẹ đến tuổi già
Thân suy tàn sức cạn
Con ăn đồ thơm ngon
Không cung dưỡng cha mẹ
Những hạng người như vậy
Đáng khinh chê đứng đầu.
Cha mẹ và anh em
 Thân thuộc chị em gái
Đánh mắng nói lời ác
 Đứng đầu bị khinh khi.
Sa-môn, Bà-la-môn
Đúng giờ họ đến nhà
Không cúng dường bố thí
Là khinh khi đứng đầu.
Sa-môn, Bà-la-môn
Và người nghèo ăn xin
Mắng chưởi không bố thí
Là khinh khi đứng đầu.
Chê Phật và Thanh văn
Cả xuất gia, tại gia
Làm việc phi pháp này
Là khinh khi đứng đầu.
Thật chẳng phải La-hán
Tự xưng là La-hán
Là giặc trong Trời, Người
Sa-môn, Bà-la-môn
Kẻ trá ngụy như vậy
Thật đứng đầu khinh khi.
Những hạng người như trên
Bị mọi người khinh chê
Kẻ đáng khinh trong đời
Ta đều thấy biết rõ
Hãy nên mau tránh xa
Như sợ hãi đường hiểm.

* Trang 674 *
device

Vị trời nói kệ:
Từ xưa đã từng thấy
Bà-la-môn Niết-bàn
Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nói kệ xong, hoan hỷ từ giã.
278. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Bấy giờ có một vị trời dung mạo hết sức tươi đẹp, hào quang rực rỡ, sáng chiếu khắp khu Kỳ viên, đến chỗ Đức Phật, đảnh lễ nơi chân Phật, rồi ngồi qua một bên, nói kệ:
Ai gọi là kính thuận
Ai gọi là xem thường
Ai là trẻ ngu đùa
Như trẻ con vọc đất?
Đức Thế Tôn nói kệ đáp:
Người nam nếu kính thuận
Người nữ tất xem thường
Người nam nếu coi thường
Người nữ tất kính thuận
Người nữ, trẻ ngu đùa
Như trẻ con vọc đất.
Vị Trời nói kệ thưa:
Từ xưa đã từng thấy
 Bà-la-môn, Niết-bàn
Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
Vượt qua ái thế gian.
Vị Trời nói kệ xong hoan hỷ từ giã, trở về Thiên cung.

* Trang 675 *
device

279. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Bấy giờ có một vị trời, thân tỏa hào quang rực rỡ giống như làn chớp, chiếu sáng cả khu Kỳ viên, đi đến chỗ Phật, cung kính đảnh lễ nơi chân Phật, ngồi qua một bên, nói kệ:
Quán biết tâm dục khởi
Ngăn chặn, nên ngăn chặn
Ngăn chặn hết tất cả
Chẳng tạo nẻo tử sanh.
Đức Thế Tôn nói kệ:
Quán biết tâm dục khởi
Ngăn chặn, phải ngăn chặn
Chẳng nên ngăn chặn hết
Chỉ ngăn giác quán ác
Ý ác phải ngăn chặn
Luôn có thể ngăn chặn
Nếu làm được như vậy
Chẳng bị sanh tử ngăn.
Vị trời nói kệ khen:
Từ xưa đã từng thấy
Bà-la-môn Niết-bàn
Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nói kệ xong, hoan hỷ trở về Thiên cung.
280. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có vị trời với hào quang rực rỡ, chiếu sáng cả khu Kỳ viên, đến gặp Đức Phật, đảnh lễ dưới chân, ngồi qua một bên, nói kệ:

* Trang 676 *
device

Làm sao được tiếng khen
Làm sao được tài sản
Làm sao có danh dự
Làm sao được bạn thân?
Thế Tôn nói kệ:
Giữ giới được tiếng khen
Bố thí được tài sản
Nói thật được danh dự
 Giúp người có bạn thân.
Vị trời nói kệ:
Từ xưa đã từng thấy
Bà-la-môn Niết-bàn
Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nói kệ xong, hoan hỷ từ giã trở về cung.
281. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có một vị trời với hào quang rực rỡ, chiếu sáng cả khu Kỳ viên, đến gặp Đức Phật, lạy sát chân Phật, ngồi qua một bên, nói kệ:
Làm người sống thế nào
Thấy đúng trí sáng suốt
Giàu có nhiều tài sản
Ý nghĩa ấy ra sao?
Thế Tôn nói kệ đáp:
Trước học các kỹ năng
Sau để dành của cải
Tài sản chia làm bốn
 Một phần dùng ăn mặc
Hai phần dùng kinh doanh
Một phần dành khi thiếu

* Trang 677 *
device

Thứ nhất nghề làm ruộng
Thứ hai nghề buôn bán
Lợi tức nhiều, nuôi trâu
Bò, dê cùng lục súc
Lại có nhiều cháu con
Nên cưới vợ cho họ
Gả con em lấy chồng
Trang bị vật gia dụng
Điều hòa được lợi lạc
Bất hòa sanh khổ não
Làm việc phải hoàn tất
Không bỏ phế nữa chừng
Người trí khéo tư duy
Hiểu rõ sự được mất
Hiểu rõ làm, không làm
Của báu đến với ta
Như sông về biển lớn
Siêng năng tạo sự nghiệp
Như ong hút các hoa
Ngày càng được thêm nhiều
 Ngày đêm tụ tài sản
 Như ong tích tụ mật
Tiền không gởi người già
Không đưa người đi xa
Người ác làm nghề xấu
Thế lực dù hơn ta
Quyết không đem của báu
Giao cho những người ấy
Đưa tiền cho người thân
Khi đòi thì giận cãi
Lạ thay! Tiền, nghĩa, lợi
Hết tiền hết bạn thân
Hãy kiếm tiền đúng pháp
 Không làm tiền phi pháp
Trượng phu làm đúng pháp

* Trang 678 *
device

Đàng hoàng thì phồn thịnh
Tự thân được no ấm
Lại giúp được cho người
Điều độ và thích ứng
Qua đời sanh cõi trời.
Vị trời nói kệ:
Từ xưa đã từng thấy
Bà-la-môn Niết-bàn
Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nói kệ xong, hoan hỷ từ giã về cung.
282. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Đức Phật bảo các Tỳ-kheo:
–Ngày xưa, ở nước Câu-tát-la có một người giỏi đánh đàn, tên là Câu-đâu-la đang đi trên đường. Có sáu Thiên nữ đang cỡi cung điện bay trên không trung. Các vị trời ra khỏi cung, bảo với người ấy:
–Này cậu, hãy đánh thanh cầm để chúng ta nhảy múa ca hát.
Người đánh đàn thấy Thiên nữ dung nhan rực rỡ khác thường, nên lấy làm lạ, hỏi:
–Này các chị em, tạo công đức gì mà được sanh lên cõi ấy. Các vị hãy nói cho tôi nghe về sự việc này trước, tôi sẽ đánh thanh cầm phục vụ các vị.
Thiên nữ đáp:
–Cậu hãy đánh đàn, chúng tôi sẽ trình bày sự việc ngày trước trong tiếng ca.
Ở trước sáu Thiên nữ, Câu-đâu-la liền khảy đàn.
Thiên nữ thứ nhất cất tiếng hát:
Ai thường đem áo quý
Bố thí cho người khác

* Trang 679 *
device

Sanh cõi người tôn quý
Ở trời như chúng tôi
Thân như khối vàng ròng
Hào quang chiếu rực rỡ
Thiên nữ có hằng trăm
Tôi là hàng tối thắng
Bố thí vật mình thích
Phước ấy hơn như vậy.
Thiên nữ thứ hai nói kệ:
Ai đem các thức ăn
Thơm ngon nhất bố thí
Sanh làm nam hay nữ
Đều là người tối thắng
Nếu sanh vào cõi trời
Cũng như tôi ngày nay
Nhờ cho điều mình thích
 Nên hưởng lạc tùy ý.
Ngươi xem cung điện ta
 Đi tự do trên không
Thân như khối vàng ròng
Ánh sáng rất đẹp lạ
Thiên nữ có hằng trăm
Tôi là hàng tôn quý
Cho thức ăn ngon tuyệt
Được thắng quả như vậy.
Thiên nữ thứ ba nói kệ:
Ai dùng hương thơm nhất
Bố thí để tu phước
Sanh làm người tôn quý
 Ở trời như thân tôi
Đem cho điều mình thích
Hưởng an lạc tùy ý.
Ngươi xem cung điện ta
Đi tự do trên không

* Trang 680 *
device

Thân như khối vàng ròng
Ánh sáng rất đẹp lạ
Thiên nữ có hằng trăm
Ta là hàng tối thắng
Nhờ cho hương thơm nhất
Được kết quả như vậy.
Thiên nữ thứ tư nói kệ:
Khi ta còn làm người
Săn sóc cha mẹ chồng
Bị làm khó, mắng chửi
Ta đều nhẫn nhục chịu
Thế nên ngày hôm nay
Được thân trời như vầy
Vì nhờ sống hiếu thuận
Nên an lạc tùy ý.
Ngươi xem cung điện ta
Đi tự do giữa trời
Thân như vàng gom lại
 Ánh sáng rất diệu kỳ
Thiên nữ có hằng trăm
 Ta là hàng tối thắng
Vì sống đời hiếu thuận
Nên được kết quả này.
Thiên nữ thứ năm nói kệ:
Vào đời trước của ta
Làm tôi tớ cho người
Hầu hạ nơi nhà chủ
 Tùy thuận không giận khóc
Siêng năng không biếng nhác
 Dậy sớm, đi ngủ trễ
Sống ở trong nhà chủ
 Được chút ăn uống nào
Chia bớt đem cúng cho
Sa-môn, Bà-la-môn

* Trang 681 *
device

Nên được thân làm trời
Hưởng an lạc tùy ý.
Ngươi hãy xem cung ta
Đi tự do trên không
Thân như khối vàng ròng
Ánh sáng rất rực rỡ
Trong hàng trăm Thiên nữ
Ta rất là tôn quý
Thân hèn trồng ruộng phước
Nên kết quả như vậy.
Thiên nữ thứ sáu nói kệ:
Trong đời trước của tôi
Được gặp vị Tỳ-kheo
Và vị Tỳ-kheo-ni
Nên tâm rất hoan hỷ
Họ dạy tôi tinh tấn
 Tôi nghe họ thuyết pháp
Thọ trai giới một ngày
 Nên nay được sanh thiên
Hưởng an lạc tùy ý.
Hãy xem cung điện ta
Đi tự do trên không
 Thân như màu vàng ròng
Ánh sáng rất kỳ diệu
 Trong hằng trăm Thiên nữ
Ta thuộc hạng tối thắng
Ngươi hãy nhìn ngắm ta
Nhờ thực hiện lời dạy
Nên được quả báo này.
Người đánh đàn bèn nói kệ:
Ta đến đây thật tốt
Rừng Tát-la đáng yêu
Được diện kiến Thiên nữ
Chói sáng như ánh chớp

* Trang 682 *
device

Thấy nghe việc như vậy
Tôi về làm công đức.
Các Tỳ-kheo nghe lời Phật dạy, đều hoan hỷ phụng hành.
283. Tôi nghe như vầy:
Một thời Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có một vị trời với hào quang rực rỡ khác thường chiếu sáng cả khu Kỳ viên, đến gặp Đức Phật, lạy sát chân Ngài, ngồi qua một bên, nói kệ hỏi:
Cái gì khởi phải diệt
Cái gì ngăn chẳng sanh
Cái gì lìa sợ hãi
 Cái gì thành pháp lạc?
Thế Tôn nói kệ đáp:
Phẫn nộ khởi phải diệt
Tham dục sanh tất ngăn
Vứt vô minh, không sợ
 Chứng diệt, an lạc nhất
Trừ diệt sân, tham dục
Thoát ra ngoài kết sử
Không vướng vào sắc, danh
 Quán pháp như rừng vắng
Dục là gốc sanh tử
Dục sanh ra các khổ
Đoạn dục được giải thoát
Các khổ cũng như vậy
Ai chứng đắc giải thoát
Giải thoát luôn gốc khổ
Người ngu si không trí
Phóng dật không quán khổ
Nên chìm trong biển khổ
Bị trói buộc không cùng

* Trang 683 *
device

Người trí chế ngự tâm
Không tham đắm dục ác
Các hành động phóng dật
Phá hoại thiền định lạc
Thế nên phải giữ ý
 Không đắm nhiễm vào dục
Ví như người giàu có
Giữ châu báu của mình.
Vị trời nói kệ khen:
Từ xưa đã từng thấy
Bà-la-môn Niết-bàn
Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nói kệ xong, hoan hỷ từ giã.
284. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ
Có một vị trời với hào quang rực rỡ khác thường chiếu sáng cả khu Kỳ viên, đến gặp Đức Phật, lạy sát chân Ngài, ngồi qua một bên, nói kệ:
Tuy đến với năm trần
 Không gọi là tham dục
Tư tưởng sanh nhiễm đắm
Mới gọi là tham dục
Tham dục trói thế gian
Bậc Hùng được giải thoát.
Thế Tôn nói kệ đáp:
Tánh của dục vô thường
Đoạn diệt thì ngộ đạo
Tham dục sanh trói buộc
Mãi mãi không giải thoát
Ai lấy tín làm bạn

* Trang 684 *
device

Và làm với lòng tin
Tiếng khen được truyền xa
Qua đời được sanh thiên
Ai đoạn trừ được dục
Không còn thọ thân sau
Không trở lại sanh tử
Vĩnh viễn nhập Niết-bàn
 Biết thân không, vô ngã
Quán danh, sắc không bền
Không tham đắm danh, sắc
 Từ đó chứng giải thoát
Nhưng không kiến chấp về
Giải thoát, không giải thoát
Từ bi giúp quần sanh
Lợi ích cho tất cả.
Vị trời nói kệ khen:
Từ xưa đã từng thấy
Bà-la-môn Niết-bàn
Vứt ghét sợ đã lâu
Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nói kệ xong, hoan hỷ từ giã.
285. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có một vị trời với ánh sáng rực rỡ, đến gặp Đức Phật, lạy sát dưới chân Ngài, ngồi qua một bên, nói kệ:
Nên đứng lại với ai
Nên thân cận với ai
Nên học pháp với ai
Được lợi không sanh ác?
Thế Tôn nói kệ đáp:

* Trang 685 *
device

Nên sống với người thiện
Thân cận với người thiện
Học pháp với người ấy
Được lợi ác không sanh.
Nên sống với người thiện
Thân cận với người thiện
Học pháp với người thiện
Người trí được lợi lạc.
Nên sống với người thiện
Thân cận với người thiện
Học pháp với người thiện
Người trí được danh dự.
Thân cận với người thiện
Học pháp với người thiện
Người trí được thấu đạt
Vì vậy nên sống chung.
Thân cận với người thiện
 Học pháp với người thiện
Tôn quý trong thân tộc
Thoát ly khỏi ưu sầu.
Sống giữa nơi đau khổ
Nhưng giải thoát tất cả
Xa hẳn cảnh giới ác
Đoạn tất cả dây trói
Hưởng diệu lạc tối thượng
 Được gần gũi Niết-bàn.
Vị trời nói kệ:
Từ xưa đã từng thấy
Bà-la-môn Niết-bàn
Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
 Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nói kệ xong, hoan hỷ từ giã.

* Trang 686 *
device

286. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có một vị trời với hào quang rực rỡ khác thường, chiếu sáng cả khu Kỳ viên, đến gặp Đức Phật lạy sát chân Ngài, ngồi qua một bên, nói kệ:
Tham keo bần cùng khổ
Đều do không bố thí
Nếu muốn cầu phước đức
Người trí nên bố thí.
Thế Tôn nói kệ:
Không sợ gì bằng tham
Bần cùng thường đói khát
Sợ nghèo, không bố thí
Không thí, thật đáng sợ
Đời này và đời sau
Nghèo khổ không kể xiết
Có ít cũng thường cho
Có nhiều cũng thường cho
Đời này được an lạc
Qua đời được sanh thiên.
Khó cho lại thường cho
 Gọi là nghiệp khó làm
Kẻ ngu không hiểu biết
Pháp chư Phật, Thánh hiền
Ngu trí đều phải chết
Nơi tái sanh khác nhau
Kẻ ngu đọa địa ngục
Phải chịu nhiều khổ đau
 Người trí sanh cõi trời
 Cho đến được giải thoát
Kẻ nghèo cùng thu nhặt
Để nuôi dưỡng vợ con
Tịnh tâm cắt bớt cho

* Trang 687 *
device

Phước này thật vô lượng
Cúng tế lớn trăm ngàn
Cúng dường cho tất cả
Không bằng phần mười sáu
Bần cùng mà bố thí
Tế lớn có đánh đập
 Xâm phạm tài sản người
Gây khổ não nhiều người
Để thành nghiệp cúng lớn
Với ác, thu của báu
 Mọi người không vui mừng
Thí không tịnh như vậy
 Thí ít nhưng thanh tịnh
Quả báo có tốt xấu
Không thể so sánh được
Thu tài vật đúng pháp
Không tìm bằng phi pháp
Được tiền đem bố thí
Người cho với chánh trực
Đủ giới tu thiền định
Người nhận cũng chánh trực
Phước nhiều khắp mười phương
Cũng như nước biển lớn.
Vị trời nói kệ khen:
Từ xưa đã từng thấy
Bà-la-môn Niết-bàn
Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
 Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nói kệ xong, hoan hỷ từ giã.
287. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở trong hang Thất diệp, sườn núi Tỳ-bà, thuộc thành Vương xá.
Đức Phật bị cây Khước-đà-la đâm dưới chân rất đau đớn. Như

* Trang 688 *
device

Lai tuy đau nhưng im lặng không yêu cầu gì cả.
Khi ấy có tám vị thiên tử với thân hình đẹp đẽ, đến gặp Đức Phật.
Vị trời thứ nhất nói:
–Sa-môn Cù-đàm là Sư tử trong hàng trượng phu, tuy đau đớn nhưng vẫn chánh niệm tỉnh giác, không phiền não.
Người nào đối với Đại Sư Tử Cù-đàm mà phỉ báng, nên biết kẻ ấy là đại ngu si.
Vị trời thứ hai nói:
–Sa-môn Cù-đàm là Bậc Long Tượng Trượng Phu, tuy đau đớn, nhưng vẫn chánh niệm tỉnh giác, không phiền não.
Người nào đối với Long Tượng Cù-đàm mà phỉ báng, phải biết kẻ ấy rất là ngu si.
Vị trời thứ ba nói:
–Sa-môn Cù-đàm như con Trâu thuần thục hoàn toàn.
Vị trời thứ tư nói:
–Sa-môn Cù-đàm như Tuấn mã thuần thục hoàn toàn.
Vị trời thứ năm nói:
–Sa-môn Cù-đàm như Trâu chúa.
Vị trời thứ sáu nói:
–Sa-môn Cù-đàm là Bậc Trượng Phu Vô Thượng.
Vị trời thứ bảy nói:
–Sa-môn Cù-đàm là Hoa sen trong loài người.
Vị trời thứ tám nói:
–Sa-môn Cù-đàm như hoa Phân-đà-lợi, quan sát thiền định của Ngài ấy tịch tịnh hoàn toàn, không kiêu căng, không ti tiện, dừng lại nên giải thoát, giải thoát nên tịch tĩnh.
Vị trời thứ tám nói kệ:
Người tâm không thanh tịnh
Giả sử đầy trăm ngàn
Thông đạt năm Vệ-đà
 Bị giới thủ trói buộc
Chìm trong biển ái dục
Không thể đến bờ kia.
Tám vị trời nói kệ xong, đảnh lễ sát chân Phật, trở về cung.

* Trang 689 *
device

Kệ tóm lược:
Thùy hạ và giá chỉ
Danh xưng và kỹ năng
Đàn cầm và khí xả
Chủng biệt, thiện trượng phu
Xan tham không bố thí
Tám trời là thứ mười.
288. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có một vị trời với hào quang rực rỡ, chiếu sáng cả khu Kỳ viên, đến gặp Đức Phật, đảnh lễ sát chân Ngài, ngồi qua một bên, nói kệ:
Ví như mặt trái đất
Rộng lớn không biên cương
Lại cũng như biển cả
Sâu không có giới hạn
Tu-di rất cao lớn
 Không gì ví dụ được
Ai như Na-la-diên
Tối thượng trong nam tử.
Thế Tôn nói kệ đáp:
Không gì rộng hơn ái
 Sâu rộng nào hơn lòng
Kiêu mạn hơn Tu-di
Chỉ có Phật Thế Tôn
Trong các hạng nam tử
Vô thượng chẳng ai bằng.
Vị trời nói kệ khen:
Từ xưa đã từng thấy
Bà-la-môn Niết-bàn

* Trang 690 *
device

Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
Vượt qua ái thế gian.
 Vị trời nói kệ xong, hoan hỷ trở về cung.
289. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có một vị trời với hào quang rực rỡ, chiếu sáng cả khu Kỳ viên, đến gặp Đức Phật, đảnh lễ sát chân Ngài, ngồi qua một bên, nói kệ:
Vật gì lửa không đốt
Bão lớn không phá được
Kiếp tận, đại hồng thủy
Tất cả đều nát tan
Trong đó có vật gì
Không hề bị tan nát
Đàn ông và đàn bà
Sở hữu các của báu
Phải dùng phương pháp gì
Vua, giặc không cướp được
Kho tàng kiên cố gì
Không thể phá hoại được.
Thế Tôn nói kệ đáp:
Phước đức lửa không cháy
Bão tố không phá được
Kiếp tận đại hồng thủy
Không thể làm hư mục
Phước đức của nam nữ
Vua, giặc không cướp được
Phước là kho kiên cố
Không ai trộm phá được.
Vị trời nói kệ khen:
Từ xưa đã từng thấy
Bà-la-môn Niết-bàn

* Trang 691 *
device

Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nói kệ xong, hoan hỷ trở về cung.
290. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có một vị trời với hào quang rực rỡ, chiếu sáng cả khu Kỳ viên, đến gặp Đức Phật, đảnh lễ sát chân Ngài, ngồi qua một bên, nói kệ:
Ai đi đường sáng rộng
Đủ hành lý lương thực
Với phương pháp thế nào
 Giặc không thể cướp được
Giả như gặp gian ác
 Làm sao phòng hộ được
Vì sao kẻ cướp đoạt
 Mà sanh hoan hỷ lớn
 Làm sao thường thân cận
Kẻ trí sanh hoan hỷ?
Thế Tôn nói kệ:
Tín, tư lương đi xa
Phước đức giặc không cướp
Ngăn ngừa giặc giết hại
Sa-môn lấy thì vui
Thường thân cận Sa-môn
Người trí sanh hoan hỷ.
Vị trời nói kệ khen:
Từ xưa đã từng thấy
Bà-la-môn Niết-bàn
Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nói kệ xong, hoan hỷ trở về cung.

* Trang 692 *
device

291. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có một vị trời với hào quang rực rỡ, chiếu sáng cả khu Kỳ viên, đến gặp Đức Phật, đảnh lễ sát chân Ngài, ngồi qua một bên, nói kệ:
Suy nghĩ đến diệu lạc
Khi được thật vừa ý
Trong tất cả các lạc
Dục lạc là hơn hết.
Thế Tôn nói kệ đáp:
Diệu lạc, nghĩ gì nữa!
Đau khổ lại nguyện cầu
Ai bỏ được mong cầu
Là bậc thắng hơn hết.
Vị trời nói kệ khen:
Từ xưa đã từng thấy
Bà-la-môn Niết-bàn
Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nói kệ xong, hoan hỷ trở về cung.
292. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có một vị trời với hào quang rực rỡ, chiếu sáng cả khu Kỳ viên, đến gặp Đức Phật, đảnh lễ sát chân Ngài, ngồi qua một bên, nói kệ:
Phật là Thiên Nhân Sư
Tối thắng trong muôn vật
Biết rõ tất cả pháp
Lợi ích khắp thế gian
Trong mọi việc khó khăn
Việc gì là khó nhất?

* Trang 693 *
device

Cầu mong Đấng Đại Tiên
 Vì con giảng giải rõ.
Thế Tôn nói kệ đáp:
Bị người gây xúc phạm
Tự tại nhẫn là khó
Nghèo cùng hay bố thí
Nguy ách giữ giới khó
Tuổi trẻ sống phú quý
 Lìa dục xuất gia khó.
Vị trời nói kệ khen:
Từ xưa đã từng thấy
Bà-la-môn Niết-bàn
 Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nói kệ xong, hoan hỷ trở về cung.
293. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có một vị trời với hào quang rực rỡ, chiếu sáng cả khu Kỳ viên, đến gặp Đức Phật, đảnh lễ sát chân Ngài, ngồi qua một bên, nói kệ:
Xe do đâu sanh ra
Ai làm xe chạy được
Xe chạy gần hay xa
Làm sao xe hư nát?
Thế Tôn nói kệ đáp:
Từ nghiệp sanh ra xe
Tâm làm xe chuyển vận
Chạy đến chỗ hết nhân
Nhân hết thì xe hoại.
Vị trời nói kệ khen:

* Trang 694 *
device

Từ xưa đã từng thấy
Bà-la-môn Niết-bàn
Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nói kệ xong, hoan hỷ trở về cung.
294. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có  một vị trời với hào quang rực rỡ, chiếu sáng cả khu Kỳ viên, đến gặp Đức Phật, đảnh lễ sát chân Ngài, ngồi qua một bên, bạch Phật:
–Thưa Thế Tôn, nàng Tu-đa-mật-xà-cứ-đà sanh con trai.
Phật dạy:
–Đây là bất thiện, ngược lại là thiện.
Vị trời nói kệ:
Sanh con, đời nói vui
Sanh con rất may mắn
Cha mẹ già suy dần
Vì sao nói không thiện?
Thế Tôn nói kệ đáp:
Ta biết đã có con
Phải có ái biệt ly
Năm ấm hòa hợp khổ
Đây không phải là con
Thế nên cùng với khổ
Người ngu cho là vui
Thế nên Ta nói rằng
 Sanh con là không thiện
Không thiện tưởng là thiện
 Không ái tưởng là ái
Khổ lại tưởng là vui
Do tập khí phóng dật.

* Trang 695 *
device

Vị trời nói kệ khen:
Từ xưa đã từng thấy
Bà-la-môn Niết-bàn
Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nói kệ xong, hoan hỷ trở về cung.
295. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có một vị trời với hào quang rực rỡ, chiếu sáng cả khu Kỳ viên, đến gặp Đức Phật, đảnh lễ sát chân Ngài, ngồi qua một bên, nói kệ:
Tự tư duy thế nào
 Không bị phiền não phủ
Như thế nào gọi là
 Viễn ly tất cả xứ?
Thế Tôn nói kệ đáp:
Ai tính toán với thiện
 Hai lậu không lưu chuyển
Đã diệt hết danh, sắc
Gọi là thoát các xứ
Các xứ không che phủ
Đã thoát hẳn các xứ.
Vị trời nói kệ khen:
Từ xưa đã từng thấy
Bà-la-môn Niết-bàn
Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nói kệ xong, hoan hỷ trở về cung.

* Trang 696 *
device

296. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có một vị trời với hào quang rực rỡ, chiếu sáng cả khu Kỳ viên, đến gặp Đức Phật, đảnh lễ sát chân Ngài, ngồi qua một bên, nói kệ:
Vật gì nặng hơn đất
Gì cao hơn hư không
Vật gì nhanh hơn gió
 Gì nhiều hơn cỏ cây?
Thế Tôn nói kệ đáp:
Giới đức nặng hơn đất
Kiêu mạn cao hơn không
Ý nghĩ nhanh hơn gió
Loạn tưởng nhiều hơn cây.
Vị trời nói kệ khen:
Từ xưa đã từng thấy
Bà-la-môn Niết-bàn
Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nói kệ xong, hoan hỷ trở về cung.
297. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có một vị trời với hào quang rực rỡ, chiếu sáng cả khu Kỳ viên, đến gặp Đức Phật, đảnh lễ sát chân Ngài, ngồi qua một bên, nói kệ:
Tu tập giới đức gì
Và hành uy nghi nào
Có sức công đức gì
Gây tạo nghiệp hạnh nào
Đầy đủ những pháp chi

* Trang 697 *
device

Được sanh lên thiên giới?
Nguyện Thế Tôn từ bi
Giảng giải cho con rõ.
Thế Tôn nói kệ đáp:
Ta sẽ giảng cho ngươi
Vậy hãy chí tâm nghe
Ai muốn sanh lên trời
Trước phải bỏ sát sanh
Giữ hoàn toàn giới cấm
Giữ gìn các căn mình
Không được hại chúng sanh
 Thì được sanh cõi trời.
Không trộm vật của người
Họ cho vui lòng lấy
Bỏ tâm gian, trộm cướp
Thì được sanh cõi trời.
Không gian phụ nữ người
Không hành động tà dâm
Biết đủ với vợ mình
Thì được sanh cõi trời.
Lợi mình như thế nào
Dùng lợi người như vậy
Tuy sử dụng tài lợi
Nhưng không hề phóng dật
Nói thật không dối trá
Thì được sanh lên trời.
Từ bỏ nói hai lưỡi
Không chia rẽ hai bên
Thích nói lời hòa hợp
Nhờ vào nhân duyên này
Được sanh lên cõi trời.
Không nói lời thô ác
Kích bác, xúc phạm người
 Nói bằng lời hòa nhã

* Trang 698 *
device

Người nghe sanh hoan hỷ
Với hạnh nghiệp như vậy
Được sanh lên cõi trời.
Không nói lời thêu dệt
Không bàn chuyện vô ích
Nói pháp đúng thời cơ
 Thì được sanh cõi trời.
Ở làng xóm, đồng trống
Không sanh tâm tham lợi
Tài vật của người khác
Không sanh tâm ngu si
Thì sanh lên cõi trời.
Tâm Từ không hại vật
Không ép người gây oán
Đối với các chúng sanh
Tâm không sân nộ hại
Thì được sanh cõi trời.
Tin nghiệp và quả báo
Thường tu tập tín, thí
Chánh tín hai pháp này
Đầy đủ sanh chánh kiến
Thì được sanh cõi trời.
Các pháp thiện như vậy
Mười nghiệp đạo thanh tịnh
Người tu tập theo đó
Được sanh lên cõi trời.
Vị trời nói kệ khen:
Từ xưa đã từng thấy
Bà-la-môn Niết-bàn
Dứt bỏ hẳn ghét, sợ
Vượt qua ái thế gian.
Vị trời nói kệ xong, hoan hỷ trở về cung.

* Trang 699 *
device

Kệ tóm lược:
Đại địa, lửa không thiêu
Mang hành trang, sở nguyện
Thậm năng và xa thừa
Cứ đà nữ, toán số
Gì nặng và thập thiện.

* Trang 700 *
device

 
Đại Tập VII, Bộ A- Hàm VII, Kinh Tạp A- Hàm Số 3