LOGO VNBET
KINH PHẬT BẢN HẠNH TẬP

QUYỂN 8

Phẩm 6: ĐẢN SINH DƯỚI CÂY Vô ưu (Phần 2)
 
Bồ-tát Hộ Minh khi sinh ra không cần người nâng đỡ, tự bước đi về bốn phương, mỗi phương đi bảy bước. Đầu tiên ngài đi về phương Đông, dưới mỗi bước đi có hoa sen lớn xuất hiện nâng đỡ bàn chân, rồi dừng lại ở bước thứ bảy, mắt chăm chăm nhìn về phía trước, miệng cất tiếng nói không giống như lời nói của trẻ sơ sinh, ngôn từ chính xác, đúng thể kệ văn:
Ở trong thế gian,
Ta được tối thắng,
Ta từ hôm nay,
Thoát khỏi sinh tử.
Các phương khác cũng lại như vậy.
Việc Bồ-tát khi sơ sinh không có người nâng đỡ, tự bước đi về bốn phương, mỗi phương đi bảy bước là điều hết sức đặc biệt, quá ư hy hữu của Bồ-tát, nên sau khi Ngài thành Phật, chứng được bảy pháp trợ Bồ-đề đạo. Đây là lý do xuất hiện điềm lành trên của Như Lai.
Khi Bồ-tát sơ sinh quán sát bốn phương, nên sau khi Ngài thành Phật, đầy đủ bốn pháp Vô úy. Đây là lý do xuất hiện điềm lành trên của Như Lai.
Khi Bồ-tát sơ sinh tự xướng lên: “Ở trong thế gian ta được tối thắng”, nên sau khi Ngài thành Phật, tất cả trời người trong thế gian đều tôn trọng cung kính phụng thờ. Đây là lý do xuất hiện điềm lành trên của Như Lai.
Khi Bồ-tát sơ sinh tự xướng lên: “Ta đã đoạn sinh tử, đây là thân tối hậu”, nên sau khi ngài thành Phật, lời nói việc làm đi đôi. Đây là lý

* Trang 825 *
device

do xuất hiện điềm lành trên của Như Lai.
Khi Bồ-tát sơ sinh, quyến thuộc vội vã đi tìm nước khắp bốn phương: Đông, Tây, Nam, Bắc. Nhưng không một nơi nào có nước. Liền khi đó nơi vườn Lam-tỳ-ni xuất hiện hai ao nước, một lạnh một nóng, Thánh mẫu tùy ý lấy nước hai ao này mà sử dụng.Lại trên hư không cũng xuất hiện hai vòi nước, một nóng một lạnh, lấy nước hai vòi này tắm thân Bồ-tát sơ sinh. Đây là điều hết sức đặc biệt, quá ư hy hữu của Bồ-tát, nên sau khi ngài thành Phật, thành tựu hai pháp Chỉ, Quán, xa lìa mọi sự ham muốn, không phải cực nhọc khổ sở mưu cầu của cải, mà của cải tự nhiên đầy đủ. Đây là lý do xuất hiện điềm lành trên của Như Lai.
Khi Bồ-tát sơ sinh, chư Thiên đồng nâng đỡ chiếc giường bằng vàng để cho Bồ-tát ngồi. Tuy Bồ-tát sơ sinh mang lấy thân người, nhưng chư Thiên hộ vệ tắm rửa Bồ-tát. Đây là điều hết sức đặc biệt, quá ư hy hữu của Bồ-tát, nên sau khi ngài thành Phật, có tòa ngồi bằng bốn thứ hoa sen nâng đỡ Như Lai. Đây là lý do xuất hiện điềm lành trên của Như Lai.
Khi Bồ-tát sơ sinh, phóng hào quang chiếu sáng, che lấp tất cả những ánh sáng đã có từ trước. Đây là điều hết sức đặc biệt, quá ư hy hữu của Bồ-tát, nên sau khi Ngài thành Phật, không có giáo pháp của một ai có thể biện luận hơn Như Lai. Đây là lý do xuất hiện điềm lành trên của Như Lai.
Khi Bồ-tát sơ sinh, trên thân phóng hào quang, át cả ánh sáng mặt trời, giống như ánh sáng ban ngày che ánh sáng các vì sao. Đây là điều hết sức đặc biệt, quá ư hy hữu của Bồ-tát, nên sau khi Ngài thành Phật, trong chúng đệ tử Thanh văn, Ngài là người được sự cúng dường trên hết, là người có danh tiếng hơn hết. Đây là lý do xuất hiện điềm lành trên của Như Lai.
Khi Bồ-tát sơ sinh, tất cả cây cối dược thảo, cùng lúc trăm hoa khoe sắc. Đây là điều hết sức đặc biệt, quá ư hy hữu của Bồ-tát, nên sau khi Ngài thành Phật, đối với chúng sinh chưa tin hiểu Phật pháp, Ngài khiến họ tin hiểu. Đối với chúng sinh đã tin hiểu Phật pháp, Ngài khiến họ tăng trưởng. Đây là lý do xuất hiện điềm lành trên của Như Lai.
Khi Bồ-tát sơ sinh, chư Thiên thượng giới cầm chiếc lọng trắng,

* Trang 826 *
device

cán bằng vàng, to bằng bánh xe. Đây là điều hết sức đặc biệt, quá ư hy hữu của Bồ-tát, nên sau khi Ngài thành Phật, do không sân hận nên được giải thoát, không ham muốn mà được nhiều lợi ích, không cần cù khổ nhọc mà được nhiều của cải. Đây là lý do xuất hiện điềm lành trên của Như Lai.
Khi Bồ-tát sơ sinh, chư Thiên trên hư không tay cầm chiếc quạt trắng cán làm bằng ngọc quý, đồng đứng quạt hầu Bồ-tát.
Khi Bồ-tát sơ sinh, bầu trời trong tạnh không gợn chút mây, không chút bụi mù, chỉ nghe tiếng sấm vang rền.
Khi Bồ-tát sơ sinh, trên bầu trời không có các thứ mây mù, chỉ có làn mưa phùn bằng nước thơm thanh tịnh, đủ tám đặc tính ưu việt, khiến cho chúng sinh an lạc.
Khi Bồ-tát sơ sinh, bốn phương hư không thổi đến làn gió, nhẹ nhàng mát mẻ dễ chịu, tất cả tám phương bầu trời quang đãng, không một gợn mây, không một làn khói hay bụi bặm.
Khi Bồ-tát sơ sinh, trên hư không không thấy có người nào ca xướng, mà tự nhiên nghe giọng Phạm âm vi diệu.
Khi Bồ-tát sơ sinh, trên hư không tự nhiên phát sinh các âm nhạc và giọng hát của chư Thiên, cùng các loại hoa, hương thơm của cõi trời tự nhiên rơi xuống, hoa dù gặp ánh nắng mặt trời mà vẫn không bị khô héo.
Các việc trên đây là những điều hết sức đặc biệt, quá ư hy hữu của Bồ-tát, nên sau khi ngài thành Phật, vì tất cả chúng sinh thế gian, dùng đủ thứ trí tuệ, hiện vô lượng thần thông thanh tịnh, biến hóa vô cùng. Trong thế gian không ai sánh bằng, Như Lai là người trên hết. Đây là lý do xuất hiện điềm lành trên của Như Lai.
Khi Bồ-tát sơ sinh, chư Thiên ở trên hư không dùng vô lượng các hoa sen xanh, hoa sen hồng, hoa sen trắng và hoa sen trắng lớn cùng các thứ hoa quý khác, lại cũng đem theo các thứ hương thơm vi diệu cùng các tràng hoa quý giá đồng rải trên mình đức sơ sinh. Các hoa hương rải rồi đều tan biến, chư Thiên lại tiếp tục rải các thứ mới khác.
Khi Bồ-tát sơ sinh, có năm trăm ngọc nữ chư Thiên cầm các hoa trời đều ướp dầu thơm, đồng hướng đến đứng trước mặt Thánh mẫu Ma-da hiến dâng, rồi nói lời vấn an: Thánh mẫu khéo sinh Bồ-tát, ngài có mỏi mệt gì không?

* Trang 827 *
device

Khi Bồ-tát sơ sinh, có năm trăm ngọc nữ chư Thiên cầm phấn sáp hương thơm cõi trời, đồng hướng đến đứng trước mặt Thánh mẫu Ma-da hiến dâng, rồi nói lời vấn an: Thánh mẫu khéo sinh Bồ-tát, ngài có mỏi mệt gì không?
Khi Bồ-tát sơ sinh, có năm trăm ngọc nữ chư Thiên mang theo y phục quý giá của cõi trời, đồng hướng đến đứng trước mặt Thánh mẫu Ma-da hiến dâng, rồi nói lời vấn an: Thánh mẫu khéo sinh Bồ-tát, ngài có mệt mỏi gì không?
Khi Bồ-tát sơ sinh, có năm trăm ngọc nữ chư Thiên mang theo đủ thứ chuỗi anh lạc và các chuỗi ngọc quý giá khác, đồng hướng đến đứng trước mặt Thánh mẫu Ma-da hiến dâng, rồi nói lời vấn an: Thánh mẫu khéo sinh Bồ-tát, ngài có mỏi mệt gì không?
Khi Bồ-tát sơ sinh, có năm trăm ngọc nữ chư Thiên mang theo đủ các thứ nhạc cụ quý giá của cõi trời, đồng hướng đến đứng trước mặt Thánh mẫu Ma-da hiến dâng, rồi nói lời vấn an: Thánh mẫu khéo sinh Bồ-tát, ngài có mỏi mệt gì không?
Khi Bồ-tát sơ sinh, cõi đại địa này xuất hiện mười tám điềm lành và sáu thứ chấn động, tất cả chúng sinh đều cảm thấy an lạc. Ngay khi đó, không có một chúng sinh nào sinh tâm tham lam, sân hận, ngu si, ngã mạn và khiếp nhược. Lại không có một chúng sinh nào tạo tác nghiệp ác. Tất cả người bệnh đều được lành, người đói được ăn, người khát được uống, tất cả đều được no nê đầy đủ, không có thiếu hụt. Chúng sinh mê muội được tỉnh ngộ, kẻ cuồng dại được minh mẫn, kẻ mù lòa được thấy, kẻ điếc được nghe, người tật nguyền thân hình được trọn vẹn, kẻ nghèo được của, kẻ bị gông cùm trong lao ngục thì được phóng thích, chúng sinh trong địa ngục thì được ngừng sự khổ đau tra tấn, loài súc sinh được khỏi sự khủng bố, loài ngạ quỷ được no đủ.
Khi Bồ-tát xuất sinh hông bên phải của Thánh mẫu, có vô lượng vô biên những điều hết sức đặc biệt, quá ư hy hữu như vậy.

* Trang 828 *
device

Phẩm 7: TỪ VƯỜN HOA TRỞ VỀ THÀNH (Phần 1)
 
Bấy giờ, có một đại thần quốc sư thuộc họ Bà-tư-tra tên là Ma-ha Na-ma cùng các Quốc sư Bà-la-môn, cùng đi về vườn Lam-tỳ-ni. Khi vừa mới đến, còn đứng trước ngõ hoa viên, Quốc sư Bà-tư-tra nói với các vị Quốc sư kia:
–Các ngài xét xem vì cớ gì cõi đại địa này chấn động như vậy? Giống như ta ngồi thuyền lướt trên mặt sóng, ánh sáng mặt trời mặt trăng đều biến mất, giống như trạng thái những vì sao giữa ban ngày, chỉ còn lại hình bóng. Tất cả những thảo mộc cùng theo đó đua nhau khoe sắc. Trên bầu trời trong sáng, hoàn toàn không một gợn mây che, chỉ nghe có tiếng sấm vang rền. Lại trên không trung lặng yên trong sáng, chỉ có làn mưa nhẹ thơm tho ngào ngạt, tự nhiên đầy đủ tám thứ hương vị tuyệt vời. Lại từ tám phương phát sinh làn gió trong mát lạ thường, khí hậu thuần hòa. Tất cả bầu trời các phương đều trong sạch, hoàn toàn không có một làn khói, một gợn mây hay bụi bặm làm mù mịt. Lại trong hư không không thấy bóng người, mà tự nhiên nghe giọng Phạm âm thanh thoát, đồng thời cũng nghe các điệu âm nhạc, ca hát, ngâm vịnh của chư Thiên, và trên hư không, những đóa hoa trời thơm nức rơi lả tả, tuy gặp ánh nắng mặt trời mà không khô héo.
Lúc ấy, có một Quốc sư đáp lời đại thần Bà-tư-tra:
–Việc này tuy vậy, nhưng không lấy gì làm lạ. Vì cớ sao? Vì tánh quả đất là như vậy, có điều gì là chẳng lành?
Lại có một Quốc sư khác nói:
–Nay cõi đại địa này xuất hiện sáu thứ chấn động, hư không chói sáng che át cả ánh sáng mặt trời cũng như ban ngày nhìn tinh tú. Lại nữa, các thứ hoa trời, tuy gặp ánh nắng mặt trời mà hoa vẫn tươi như cũ, không chút đổi thay. Đây là những điều hết sức kỳ lạ.
Đang khi đại thần Bà-tư-tra cùng các Quốc sư luận bàn, có một nữ nhân từ vườn Lam-tỳ-ni vội vã chạy thẳng ra ngõ, thấy đại thần Bà-tư-tra cùng các vị Quốc sư khác, nàng liền dừng lại, nỗi vui mừng hớn hở, không sao giữ được vẻ mặt bình thường, thưa đại thần Bà-tư-tra và các vị Quốc sư Bà-la-môn:

* Trang 829 *
device

–Này các hàng Thích chủng, mau mau trở về hoàng cung nơi nhà vua đang ngự.
Đại thần Bà-tư-tra và các Quốc sư nghe nữ nhân nói như vậy, với nét mặt vô cùng hoan hỷ không giữ được vẻ tự nhiên, nên hỏi:
–Nàng nay bảo ta trở về Hoàng cung nơi Đại vương đang ngự, vậy hãy nói cho ta nghe rõ đầu đuôi sự việc, rồi sẽ vì nàng tâu việc hoan hỷ gì? Hay việc nghi ngờ khủng bố bất an gì?
Nữ nhân đáp:
–Này các vị thuộc dòng họ Thích, ta nay sẽ báo cho các ngài biết một tin mừng đem lại sự hoan hỷ vô cùng.
Quốc sư Ma-ha Na-ma và các Quốc sư khác hỏi:
–Điều hoan hỷ đó là gì?
Nữ nhân đáp:
–Quốc đại phu nhân vừa sinh một Đồng tử, hình dung tuấn tú khả ái, thế gian không ai sánh bằng. Đồng tử chính là chân Thiên tử. Do vì thân Đồng tử tỏa ra hào quang trời và mọi nơi chư Thiên đều rải hoa.
Bấy giờ đại thần Quốc sư nghe lời nói này, tâm rất đỗi hớn hở, vui mừng tràn ngập cả tâm can, không giữ được vẻ tự nhiên, liền khi ấy đại thần cởi chuỗi anh lạc làm bằng đủ thứ ngọc quý thưởng cho nữ nhân, vì nàng đã đem lại cho ông ta tin vui này. Cởi tặng rồi sau lại thầm nghĩ: “Nữ nhân này là mỹ nữ ở trong cung nhà vua, Đại vương thấy được, ngài đem lòng yêu mến, mà nay ta cởi chuỗi anh lạc đang đeo trên thân tặng cho nàng, sau này không khỏi tai vạ”, nên ông ta lấy lại chuyển tặng cho một Quốc sư khác, khi tặng rồi ngài phát nguyện: “Ta đem chuỗi tặng cho Quốc sư, được bao nhiêu công đức sẽ hồi hướng về nữ nhân này. Sao vậy? Vì ta nhận được tin vui từ nơi nàng.”
Lúc ấy đại thần Ma-ha Na-ma nói với một Quốc sư Bà-la-môn khác:
–Này Đại Bà-la-môn, người nay có thể về hoàng cung, nơi Đại vương đang ngự, tâu lên ngài tin vui này.
Đại thần Ma-ha Na-ma đã phái một Quốc sư Bà-la-môn về triều rồi, ông ta trở lại gạn hỏi nữ nhân:
–Vừa rồi nàng nói Quốc đại phu nhân sinh được Đồng tử, chính

* Trang 830 *
device

là Thiên tử hay giống như Thiên tử phóng hào quang cõi trời? Nàng còn có thấy những gì lạ chăng?
Nữ nhân đáp:
–Cúi xin đại thần lắng nghe, tướng mạo Đồng tử sơ sinh này vượt hơn người thường, có oai đức lớn, đến nỗi hoàng hậu Ma-da khi đang đứng, Đồng tử tự nhiên từ hông phải của Lệnh bà xuất sinh, mà nơi hông, ngực, thắt lưng hoàng hậu không tỳ vết tổn thương gì cả.
Khi Đồng tử xuất sinh, chư Thiên đem chiếc áo Ca-thi-ca mềm mại tuyệt đẹp đắp trên thân Đồng tử, rồi nâng Đồng tử hướng về Thánh mẫu, Ngài nói thế này:
–Quốc đại phu nhân nên tự lấy làm hân hạnh, vui mừng gấp bội phần. Vì sao? Ngày nay Đại phu nhân đã sinh Thánh tử.
Ngay từ sau khi Đồng tử xuất sinh, Ngài ngước nhìn hông Thánh mẫu rồi nói:
–Ta từ ngày nay sắp đi, không trở lại thọ sinh trong thai Thánh mẫu nữa, đây là thân tối hậu của ta. Từ nay trở đi ta sẽ thành Phật.
Đồng tử đứng ngay trên đất không có người nâng đỡ, liền đi bảy bước, mỗi bước chân đều hiện hoa sen, đôi mắt không nháy, nhìn thẳng về phía trước không chút sợ sệt. Đầu tiên ngài đứng hướng mặt về phương Đông, cất tiếng trong trẻo, sử dụng từ ngữ câu văn hết sức chính xác, chẳng phải lời nói như những hài nhi bình thường khác, rồi ngài nói thế này:
–Đối với tất cả chúng sinh trong thế gian, ta là người trên hết, ta sẽ cứu giúp chúng sinh nhổ cội rễ phiền não sinh tử!
Vì thân Đồng tử thanh tịnh, nên ngay chỗ Đồng tử đang đứng, từ trên hư không hiện hai vòi nước, một nóng một lạnh, chư Thiên lại dùng một chiếc giường bằng vàng, thỉnh Đồng tử an tọa trên đó rồi dùng nước hai vòi tắm Đồng tử.
Sau khi Đồng tử xuất sinh, trên thân ngài phóng hào quang rực rỡ, át cả ánh sáng mặt trời, mặt trăng. Chư Thiên thượng giới cầm chiếc lọng trắng cán bằng vàng ròng to bằng bánh xe che trên hư không. Lại có chư Thiên tay cầm quạt trắng, cán làm bằng các ngọc quý đứng quạt hầu Đồng tử. Lại trên hư không, tất cả nhạc khí không người sử dụng tự trổi lên đủ các âm điệu. Lại nghe vô lượng vô biên

* Trang 831 *
device

 tiếng ca hát, ngâm vịnh. Lại khắp mọi nơi rải đầy các thứ hoa hương, tuy gặp ánh nắng mặt trời mà hoa vẫn tươi tốt như thường, không chút thay đổi.
Đại thần Ma-ha Na-ma nghe lời trình bày như vậy, liền tự suy nghĩ: “Thật hy hữu! Thật hy hữu! Đời ác trược này cảm đến Đại sĩ xuất hiện trong thế gian. Ta nay cần phải đích thân trở về hoàng cung tâu lên Đại vương Tịnh Phạn những gì hy hữu mà ta đã nghe.” Đại thần Ma-ha Na-ma chọn một tên có tài đánh xe, lựa bốn con tuấn mã chạy như gió đóng vào chiếc bảo xa, khởi hành từ ngoài cửa hoa lâm viên Lam-tỳ-ni trực chỉ về thành Ca-tỳ-la. Khi đến hoàng thành, đại thần chưa kịp yết kiến đại vương, vội vàng đem hết sức mình đánh trống Hoan hỷ.
Bấy giờ Đại vương đang ngự trên bảo điện, đang cùng các đại thần bàn bạc việc dân việc nước, quần thần khanh tướng, bá quan văn võ thứ lớp trước sau ngồi chầu hai bên tả hữu, ai ai cũng đều nghe tiếng trống Hoan hỷ. Nhà vua kinh ngạc nói với quần thần:
–Này các khanh, kẻ nào bỗng nhiên đánh trống Hoan hỷ của dòng Cam Giá, tiếng trống vang rền, ắt phải dốc toàn sức mạnh.
Liền tức khắc có quan thủ môn vội vã đến trước Đại vương tâu:
–Tâu Đại vương, quan đại thần của Đại vương họ Bà-tư-tra tên Ma-ha Na-ma, từ bên ngoài ngõ vườn Lam-tỳ-ni đánh xe tứ mã phi như gió về tới ngọ môn vội vã bước xuống xe, đem hết sức người đánh trống Hoan hỷ của Đại vương, người chỉ nói: “Ta nay cần gặp Đại vương”. Ngoài ra không nói một lời nào khác.
Đại vương Tịnh Phạn bảo quần thần:
–Chắc có tin vui gì đây, các khanh nên mau mau gọi Ma-ha Na-ma họ Bà-tư-tra, quan đại thần của dòng họ Thích cấp tốc đến yết kiến ta.
Quần thần vâng lệnh, bạch Đại vương:
–Hạ thần chúng tôi xin y giáo lệnh. Rồi vội vã đi gọi Ma-ha Na-ma, vị đại thần dòng họ Thích, thúc giục mau đến yết kiến Đại vương.
Khi đại thần Ma-ha Na-ma nhận được sắc lệnh của nhà vua, liền đến trước bệ rồng cao giọng tâu:
–Chúc Bệ-hạ tôn vinh muôn thuở, nay hạ thần vừa nhận được tin vui, dường như trong người tăng thêm sức lực.

* Trang 832 *
device

Đại vương Tịnh Phạn nghe lời tâu như vậy, hỏi Ma-ha Na-ma, vị đại thần của dòng họ Thích:
–Này vị đại thần của họ Thích, vì cớ gì khanh vội vã đánh xe như gió từ Lam-tỳ-ni về đây, đem hết sức người đánh trống Hoan hỷ?
Đại thần Ma-ha Na-ma tâu Đại vương:
–Phu nhân của Đại vương đang khi dạo chơi trong hoa viên Lam-tỳ-ni nơi thành Thiên tý, hoàng hậu ở dưới tàn cây Vô ưu hạ sinh Đồng tử, thân như vàng ròng, tướng mạo đoan chánh, phóng quang rực rỡ như chư Thiên không khác.
Đại vương Tịnh Phạn lại gạn hỏi cặn kẽ về tướng hảo và sự diễn tiến như thế nào?
Đại thần diễn tả:
–Từ khi hoàng hậu đứng trên đất cho đến… hông bên phải của Thánh mẫu không có tì vết tổn thương gì cả. Đồng tử sinh ra tự đứng trên đất, chư Thiên đem áo Ca-thi-ca cõi trời đắp kín trên mình Đồng tử. Đồng tử nhìn lên hông Thánh mẫu rồi nói: “Ta sẽ thành Phật, nhổ sạch cội rễ khổ não sinh tử cho chúng sinh”.
Đại thần trình bày tiếp:
–Nào việc tắm Đồng tử, nào việc Đồng tử phóng hào quang che lấp cả ánh sáng mặt trời mặt trăng, nào việc cây cối dược thảo đua nhau khai hoa khoe sắc, nào việc chư Thiên ở trên hư không, cầm quạt trắng lọng trắng che và quạt hầu Đồng tử, nào việc ở trong hư không nghe vang rền tiếng sấm, trời như mưa phùn, làn gió mát dịu từ bốn phương thổi về, nào việc trên hư không chẳng thấy bóng người mà tiếng nhạc Phạm âm trổi dậy, trống không đánh tự nhiên kêu, hoa trời rải xuống tốt tươi, dầu có gặp ánh nắng mặt trời mà không bị héo… Đại thần trình bày theo thứ tự một cách đầy đủ những sự việc như đã nói trên cho nhà vua nghe.
–Xin Đại vương biết cho, vì hạ thần nghe thấy những việc hy hữu như vậy, trong lòng hết sức vui sướng; do đó hạ thần liều lónh đánh trống Hoan hỷ. Hạ thần đã trình bày đầy đủ, dám xin Đại vương thấu rõ cho.
Kế tiếp, đại thần đem các hoa trời mà chư Thiên cúng dường Đồng tử dâng lên Đại vương. Đây là bằng chứng cụ thể cho lời trình bày trên.

* Trang 833 *
device

Đại vương Tịnh Phạn nghe qua rồi bảo đại thần:
–Khanh đã mang đến cho ta tin vui vô tận, và trình bày sựviệc một cách tường tận, nay khanh muốn cầu mongnhững gì, ta sẽ ban cho một cách đầy đủ theo sởthích của khanh, không bao giờ trái ý.
Đạithần Bà-tư-tra tâu:
–Hạ thần nhờ ân của Đại vương nên không thiếu một vật gì.
Đạivương Tịnh Phạn lại bảo:
–Đúng theo lời khanh yêu cầu, nhất định ta sẽ ban cho.
Đại thần lại tâu:
–Xin Đại vương hoan hỷ, hạ thần đã nhờ ân của Đạivương nên không thiếu một vật gì.
Đạivương lại bảo đại thần:
–Khanh nay chớ phụ lòng tốt của ta, khanh phải nên cần vàcần những gì, ta sẽ ban cho.
Lúcđó, đại thần Bà-tư-tra bạch:
–Tâu Đại vương, nếu như ngài quyết định hoan hỷ, thì hạthần này sẽ xin một điều: “Cúi xin Đại vương chophép hạ thần luôn luôn được gần bên Thái tửđể làm người hầu hạ, cung cấp mọi sự cần dùngcho Thái tử”. Vì sao? Vì Đồng tử này ngày nay đãsinh ra, quyết định sẽ kế nghiệp dòng Cam Giá Nhậtđể cho con cháu nhiều đời về sau của Chuyển luânthánh vương khỏi phải tuyệt diệt.
Vua Tịnh Phạn đáp:
–Được, tốt lắm. Tùy ý khanh muốn.
VuaTịnh Phạn bảo quần thần:
–Này các Đại-thần, cần phải ghi chép theo thứ tự thậtđầy đủ những lời trình bày của đại thầnBà-tư-tra, theo phép nước đây là điều lành nhất,không được ghi chép thiếu sót.
Đạivương Tịnh Phạn bảo quốc sư Ma-ha Na-ma, vị đại thầncủa dòng họ Thích:
–Khanh đã đến làm quan nước ta, ta đã sinh được Tháitử như vậy. Ngày nay khanh còn vì Thái tử tôn quýnày mà nguyện làm người hầu hạ nuôi nấng Thái tử.
Sauđó, đại vương Tịnh Phạn dùng oai thần thế lựccủa một đại vương, cùng với đại thần Ma-ha Na-ma,bá quan văn võ đứng chầu hai bên tả hữu như hìnhbán nguyệt trông thật oai hùng. Rồi vua tôi đồng

* Trang 834 *
device

hướng về vườn Lam-tỳ-ni chuẩn bị rước Bồ-tát sơ sinh.
Trênđường đi, bỗng nhiên vua Tịnh Phạn bảo Ma-ha Na-ma và các đại thần:
–Này các khanh, ta nghe tin sinh Thái tử và các việc hếtsức đặc biệt, quá ư hy hữu như vậy, lòng ta nửamừng nửa lo!
Đạithần Ma-ha Na-ma lại tâu Đại vương:
–Đáng lẽ Đại vương rất lấy làm hoan hỷ hân hạnh, saolại lo âu. Vì sao? Vì chư Thiên sinh ra, có những hiệntượng hết sức hy hữu không thể nghĩ bàn như vậy.Đại vương lẽ nào không nghe: “Thuở xưa có mộtBà-la-môn tên là Đa-sắc-tra-ca được sinh ra từbông hoa, sinh ra khôn lớn, không theo thầy thọ học,tự nhiên thông hiểu bốn bộ kinh Tỳ-đa.” Đạivương có lẽ nào không nghe: “Thuở xưa có một ôngvua tên là Nhất Đảnh Sinh, sinh ra từ đảnh đầu củaphụ thân, sau khi sinh ra rồi, lại giống như một hàinhi bình thường khác, lần lần khôn lớn làm vuathống lãnh bốn châu thiên hạ.” Đại vương, lẽnào ngài không nghe: “Thuở xưa có một ông vua tênlà Tỳ-ca, sinh ra từ lòng bàn tay người cha, khôngphải sinh ra từ bụng mẹ.” Đại vương, lẽ nào ngàikhông nghe: “Thuở xưa có một ông vua tên là LưuBà sinh ra từ bắp vế của người cha.” Đại vương,lẽ nào ngài cũng không nghe: “Ở đời quá khứcó một ông vua tên là Ca-truy-bà, sinh ra từ cánhtay của người cha.” Lại nữa, Đại vương lẽ nàongài không nghe: “Tổ tiên của Đại vương từ xưađến nay gọi là vua Cam Giá, sinh ra từ thân cây mía.”Các vị vua như vậy tuy sinh ra trong nhân gian, nhưng cónhững điều không thể nghĩ bàn.
Đạivương Tịnh Phạn lại bảo Ma-ha Na-ma, vị đại thần của dòng họ Thích:
–Này đại thần Ma-ha Na-ma, các vị vua đời trước đều làbậc đại thông minh có oai đức lớn, Đồng tử củata ngày nay sao dám so với các ngài!
Đạithần Ma-ha Na-ma với lòng hoan hỷ tâu Đại vương:
–Xin Đại vương phải biết, Thái tử ngày nay nhất địnhsẽ vượt hơn các vị vua đời trước.
Đạivương Tịnh Phạn hỏi:
–Có ưu điểm gì siêu việt chăng?
Đại thần thưa:

* Trang 835 *
device

–Hạ thần đem so sánh lối sinh của các vị vua thuở trướcvới lối xuất sinh của Thái tử ngày hôm nay khác nhau trời vực.
Đại vương lại nói:
–Khanh chớ cười trẫm. Vì lý do gì? Người cha nào lạikhông muốn con của mình vượt hơn những ngườikhác: Hoặc học rộng, thấy xa, hoặc thông minh, hoặcđạo đức, hoặc đủ nhân cách lễ nghĩa, hoặc cótài chánh trị chăn dân, hoặc đủ đức tánh siêngnăng tinh tấn. Chỉ có bao nhiêu việc như vậy, cũngđủ làm cho lòng người cha vui sướng lắm rồi.
KhiĐại vương Tịnh Phạn dứt câu tâm sự với đạithần Ma-ha Na-ma, thì đoàn người đã từ từ gầnđến hoa lâm viên Lam-tỳ-ni. Khi đến ngoài cửa hoalâm viên, đại vương cho sứ giả vào báo tin cho hoàng hậu:
–Hoàng hậu đầy phước đức khéo sinh hạt giống Thánh,Hậu nên cho người bố trí, trang hoàng nơi Thái tửhạ sinh một cách hết sức trang nghiêm tốt đẹp, ta muốn thấy dung nhan Thái tử. Tuy thuở trước Thái tử còn ở trong thai, ta đã từng thấy hiện cácđiềm lành hết sức đặc biệt, quá ư hy hữu. Nhưngnay tâm ta nhớ tưởng đến con, muốn đến nhìn tận mặt. Vậy nên Hậu cho người trang hoàng cấp tốc.
Quốcđại phu nhân Ma-da được tin Hoàng thượng giá lâm,lập tức cho người chuẩn bị đầy đủ mọi sự đượctốt đẹp trang nghiêm, theo lễ nghi một Thái tử yếtkiến vua cha. Mọi việc đâu đó xong rồi, liền cho sứgiả phụng thỉnh Hoàng thượng:
–Đã đến lúc xin cung nghinh Hoàng thượng giá lâm viên nội.
Khivua quan đã đến dưới tàn cây Vô ưu, có một tỳnữ hai tay bồng Thái tử đến yết kiến Đại vương, tỳ nữ tâu:
–Hôm nay Đồng tử xin đảnh lễ Phụ vương.
Đại vương nói:
–Không được phép như vậy, ngươi phải đưa Đồng tử sanglễ thầy Bà-la-môn của ta trước, rồi sau mới yết kiến ta.
Tỳ nữ bồng Đồng tử đến đảnh lễ các Quốc sư Bà-la-môn.
Các vị Quốc sư Bà-la-môn chăm chú nhìn dung nhan Đồng tử trong giây lát rồi tâu Đại vương:
–Nhân đây chúng tôi xin chú nguyện: “Cầu chúc Đại vương tôn vinh muôn thuở!” Nhân thấy tướng siêu việt của Thái tử, xin cầu

* Trang 836 *
device

nguyện: “Hạt giống dòng vua họ Thích đâm chồi nảy lộc, luôn luôn tươi tốt sum suê. Thái tử của Đại vương nhất định sẽ thành Chuyển luân thánh vương”.
Đại vương Tịnh Phạn lại hỏi các vị quốc sư Bà-la-môn:
–Lý do gì quốc sư biết chắc như vậy?
Quốcsư lại tâu Đại vương:
–Theo sự hiểu biết của chúng tôi qua luận Tỳ-đà-la,thấy các tướng tốt của Đồng tử phù hợp trongluận. Việc này hoàn toàn chân thật.
Đại vương lại hỏi:
–Nếu đúng như vậy, thì dòng họ Thích của ta sẽ làmChuyển luân thánh vương, dòng họ Cam Giá ta sẽ đượcphát triển. Tại sao các nhà vua hiện tại đối với phước đức này, siêng năng tinh tấn tu hành khổhạnh đều không được đầy đủ? Nhưng ta ngày naysinh được Đồng tử có đầy đủ phước đức ấy,giống như các vị vua trong kiếp ban sơ thuở trước,oai lực dũng kiện, phước đức đầy đủ khôngkhác. Vậy thì dòng họ ta sẽ được hưng thịnh, giốngnhư các Chuyển luân vương kiếp ban sơ.
Hoàng hậu Ma-da thấy Đại vương Tịnh Phạn cùng các Quốc sưBà-la-môn vẻ mặt tươi cười, liền thưa hỏi Đại vương:
–Xin Đại vương chỉ cho thần thiếp biết tướng mạo nhưthế nào là Chuyển luân thánh vương? Ôi thế nàolà điều lành? Xin Đại vương vì thần thiếp nói sơlược nét chính yếu, khiến tâm thiếp cùng được hân hoan.
Đạivương Tịnh Phạn xoay lại hỏi quốc sư Bà-la-môn:
–Này nhân giả Đại sư, xin quốc sư vì trẫm giải thíchtướng mạo Chuyển luân thánh vương.
Quốcsư Ma-ha Na-ma và các vị đại Bà-la-môn đồng giảithích cho Đại vương và Hoàng hậu:
–Xin Đại vương và Hoàng hậu chú ý lắng nghe, chúng tôisẽ trình bày tường tận. Chúng tôi được thừahưởng các luận của chư Thánh đời trước truyềnlại, trong luận dạy: Chuyển luân thánh vương phảiđầy đủ các công đức một cách tự tại. Như khiThánh vương đi giáo hóa trị dân, thì Chuyển luânthánh vương bay bổng trên hư không một cách tự tạinhư đi trên mặt đất. Trong quốc gia của Thánh

* Trang 837 *
device

vương,chỗ nào hạn hán, tùy theo ý muốn thì trời liềnmưa, nơi nào dân chúng độc ác, sân si, tật đố,ganh tị, ôm lòng hận thù… Nhờ oai đức của Thánhvương, thì dân chúng trong nước tâm được hoan hỷ.Chuyển luân thánh vương có đầy đủ bảy thứ báu,đó là: Bánh xe vàng, ngọc thần, voi thần, ngựathần, ngọc nữ, quan chủ kho tàng và chủ binh lính.Chuyển luân thánh vương thọ mạng lâu dài, hoàntoàn không hoạnh tử, ít bệnh, ít buồn phiền, tướngmạo tuấn tú khôi ngô, thế gian không ai sánh bằng.Tất cả dân chúng trong nước ai cũng kính mến vuagiống như con một, Thánh vương đem tâm thương yêubảo hộ dân chúng hơn cha mẹ thương con đỏ.
Đạivương lại hỏi quốc sư Bà-la-môn:
–Này đại Bà-la-môn, theo lời nhân giả nói, hễ ai làmChuyển luân thánh vương đều có những phước đứcnhư vậy?
Lúcấy, Thánh mẫu hoàng hậu Ma-da lại thưa cùng Đại vương Tịnh Phạn:
–Tâu Đại vương, những việc như vậy chưa đủ lấy làmlạ. Tại sao? Vì Đồng tử của chúng ta ngày nay, sinhtrong dòng họ Cam Giá thuộc giai cấp vua chúa thì đốivới việc ấy có gì là lạ.
Đại vương lại nói:
–Này Hoàng hậu, thật là hy hữu! Chuyển luân thánh vươngít khi xuất hiện trong nhân gian, chỉ có oai đức củaThánh vương mới có quả báo tốt đẹp đặc biệtnhư vậy, theo trẫm, trẫm cho rằng hết sức lạ lùng!Bởi vì tất cả các vị Thánh vương trong quá khứ,không có một vị nào có trường hợp đặc biệt nhưĐồng tử. Chẳng hạn như dòng Cam Giá Nhật của trẫmsinh hạ các vua: Từ Ni-câu-la, Kiêu-câu-la, Cù-cù-la,hoặc phụ vương ta là Sư Tử Giáp, cho đến thân tangày nay, không một ai có hiện tượng đặc biệt nhưvậy. Chắc phải có một nguyên nhân gì, nên Đồngtử mới có điều đặc biệt như vậy?
Quốcsư Ma-ha Na-ma cùng các vị quốc sư Bà-la-môn lại tâu Đại vương:
–Xin Đại vương phải biết, những việc đã có từtrước, hoặc sau này cũng có thể xuất hiện thì chưađủ lấy làm lạ. Đại vương lẽ nào không nghe: Thuởxưa có một vị vua tên là Da-da-đề có đầy đủ cáccông đức, thân phụ tên là Bà Lưu, nhà vua cómột người con tên là Bất Lưu, Bất Lưu có mộtngười con tên là Truân-đầu-ma-la, Truân-đầu-

* Trang 838 *
device

ma-lacó một người con tên là Ca-xoa-phước, Ca-xoa-phướccó một người con tên là A-la-kỳ-bất, A-la-kỳ-bấtcó một người con tên là Mạn-đế-lệ-da-ni,Mạn-đế-lệ-da-ni có người con tên làNhân-la-bà-tỳ-la, Nhân-la-bà-tỳ-la có một ngườicon tên là Đầu-sơ-ban-na. Những vị vua như vậy cóđầy đủ oai đức, nhưng không được làm Chuyểnluân thánh vương. Đầu-sơ-bàn-na là vị vua cuối cùngcủa các vị vua này, sinh một người con tên làBà-la-đà, chỉ có Bà-la-đà mới làm Chuyển luân thánh vương.
Lạinữa, trong kiếp ban sơ thuộc thời quá khứ, có mộtngười thuộc dòng Sát-đế-lợi tên Ma-ha Tam-ma-đatừ Thiên giới giáng sinh, nhưng chẳng được làmChuyển luân thánh vương, các vị vua sau đó chuyểntiếp kế vị, cho đến vua Đảnh Sinh mới được làmChuyển luân thánh vương. Vua Đảnh Sinh thống trị chođến cõi trời Đao-lợi, con cháu nhiều đời về saucủa tổ phụ cũng tiếp tục làm vua, nhưng phước đứcgiảm dần, không được làm Chuyển luân thánh vương.
Đạivương Tịnh Phạn lại nói với quốc sư đại Bà-la-môn:
–Lời nói của quốc sư rất đúng. Vì sao? Trẫm cũng muốncon trẫm được như vậy, cũng nguyện con trẫm đượcy như lời quốc sư nói.
Rồinhà vua tự thầm nghĩ: “Ta nay rước Đồng tử vềtriều, không biết dùng xe kiệu gì đây?” Nhà vuavừa nghĩ xong, thì có đoàn thợ thiện xảo ở cõitrời Đao-lợi của vua Đế Thích làm thành một chiếckiệu bảy báu, nhà vua thấy chiếc xe xuất hiện khôngphải do sức người làm nên, hết sức trang nghiêmđẹp đẽ, tuyệt hảo vô song. Đại vương lập tức ralệnh khẩn cấp sửa sang, chỉnh đốn thành Ca-tỳ-la,quét dọn tất cả các thứ gai góc, sỏi đá cátsạn, dơ uế, những nơi gồ ghề đều được san bằng,mọi nơi đều được sạch sẽ, không còn một cái gìtồi tệ làm mất vẻ mỹ quan. Thành Ca-tỳ-la đượctrưng bày đủ các thứ tốt đẹp, giống như thànhCàn-thát-bà. Trong thành tổ chức trình diễn đủcác trò vui, tất cả nhạc công, kỹ nữ đàn ca múahát. Những trò ảo thuật: hoặc biến thành viênngọc, hoặc phun ra nước, hoặc hóa trang giả làm phụnữ… Tất cả những trò vui như vậy đều tập họpvề nội thành. Khi ấy họ biểu diễn đủ cách: Hoặccó người phóng mình lên hư không, hoặc có kẻ rungchuông, hoặc có người đánh trống, hoặc có kẻmang giày dép đứng trên đầu cây gậy, hoặc cóngười đi

* Trang 839 *
device

lộn ngược, đầu đội đất chân đạptrời, hoặc có kẻ giồi cầu xoay thành vòng tròn,hoặc có người chạy trên dây giăng ngang qua hưkhông, hoặc có người phóng lao, hoặc có ngườimúa kiếm, hoặc biểu diễn tiếng hét lớn la to, hoặcthổi còi bằng ngón tay, hoặc trò đùa vung tay áo…vô số những trò chơi như vậy.
Bấygiờ, bốn vị Đại Thiên vương Hộ thế đều ẩn hìnhchư Thiên, hiện thân thiếu niên Bà-la-môn đầu búitóc, hình dung đoan chánh khả ái, vai khiêng chiếckiệu bằng ngọc để rước Bồ-tát sơ sinh về thành.Trời Đế Thích cũng ẩn bổn thân hóa làm đồngniên Bà-la-môn, đầu búi tóc, hình dung đoan chánh,thân mặc áo vàng, tay trái cầm chiếc bình vàng, tayphải cầm chiếc gậy ngọc đi tiên phong để dọnđường, miệng hô to: Này tất cả lữ hành nêntránh xa hai bên đường, nhường lối cho Đấng Tốithắng đi, ngài sắp trên đường về hoàng cung (bốncâu trên đây, trong bản tiếng Phạm lặp lại hai lầnđể nói lên sự quan trọng).
Lúcấy, vua trời Đại phạm cõi Sắc lặp lại bài kệ ca ngợi Bồ-tát:
ChưThiên, nhân loại không bằng Phật,
Mườiphương thế giới cũng như vậy.
Mọingười trần thế tôi trông thấy,
Khôngcó một ai như Đức Phật.
Trướckhi Bồ-tát sắp rời vườn Lam-tỳ-ni nơi thành Thiêntý để về thành Ca-tỳ-la, chư Thiên rưới nướcquét dọn đường sá.
Lạicó năm trăm ngọc nữ chư Thiên, mỗi nàng tay cầmmột bình vàng đựng đầy nước hương thơm, đi theothứ tự về phía trước Bồ-tát để rưới nước trên mặt đường.
Kếđến lại có năm trăm ngọc nữ chư Thiên, mỗi nàngtay cầm chổi đi phía trước Bồ-tát để quét dọn đường sá.
Kếđến lại có năm trăm ngọc nữ chư Thiên, mỗi nàngtay bưng lư hương làm bằng các ngọc quý, xông cácdanh hương cúng dường Bồ-tát, đi phía trước để dẫn đường.
Kếđến có năm trăm ngọc nữ chư Thiên tay bưng bìnhvàng đựng đầy hương kỳ diệu, đi trước Bồ-tát để dẫn đường.
Kếđến lại có năm trăm ngọc nữ chư Thiên, mỗi nàngtay cầm cây quạt làm bằng lá Đa-la rất đẹp, điphía trước Bồ-tát để dẫn đường.

* Trang 840 *
device

Kế đến lại có năm trăm ngọc nữ chư Thiên, mỗi nàngtay cầm lông đuôi chim công phe phẩy, đi phía trướcBồ-tát để dẫn đường.
Kếđó lại có năm trăm ngọc nữ chư Thiên, mỗi nàngtay cầm nơm làm bằng lá Đa-la, đi phía trước Bồ-tát để dẫn đường.
Kế đến lại có năm trăm ngọc nữ chư Thiên, mỗi nàngtay cầm ghế xếp, đi phía trước Bồ-tát để dẫn đường.
Lại có năm ngàn Thiên nữ đều cầm chuông vàng luônluôn rung động, phát ra âm thanh kiết tường, đi trước Bồ-tát để dẫn đường.
Lại nữa, có hai vạn năm ngàn hương tượng, đều dùngyên, dây đai, bàn đạp bằng vàng, với một tấm giáp vàng phủ lên thân. Tất cả những gì trang điểm trên mình hương tượng cũng đều bằng vàng. Lại nữa, một mành lưới bằng vàng từ trên rủ xuống,chung quanh hương tượng, đoàn voi như thế tuần tự đi sau Bồ-tát.
Lại có hai vạn con ngựa quý, lông mình xanh biếc, bờm và đầu đen tợ như quạ, lông đuôi chấm đất. Các thứ: Dàm, dây cương, yên, bàn đạp, dây đai được trang sức bằng vàng. Ngoài ra bên trên còn rũ xuốngmột lớp lưới trời bằng vàng, đoàn ngựa theothứ tự đi sau Bồ-tát.
Lại có hai vạn chiếc bảo xa, đều là xe tứ mã, trênmỗi xe dùng phướn, lọng, mành lưới làm bằng vàng cõi trời rủ xuống theo thứ lớp đi sau Bồ-tát.
Lại có bốn vạn tráng sĩ đi bộ rất dũng mãnh, mộtngười địch lại ngàn người, đều là hảo tướng trượng phu, ý chí khí khái, có tài đánh dẹp giặc thù, thân mặc áo giáp, có kẻ tay cầm cung đao, có kẻ tay cầm thiết luân, hoặc có kẻ tay cầm dáo mác,theo thứ lớp hộ vệ đi sau Bồ-tát.
Lại có vô lượng vô biên đại chúng chư Thiên cõi Sắc, có đại oai đức thế lực đi bên phải hộ vệ Bồ-tát.
Lại có vô lượng vô biên đại chúng chư Thiên cõiDục, có đại oai đức thế lực đi bên trái hộ vệ Bồ-tát.
Lại có vô lượng vô biên Long-vương, Dạ-xoa,Càn-thát-bà, A-tu-la, Ca-hầu-la, Khẩn-na-la,Ma-hầu-la-già, Cưu-bàn-trà, La-sát, Tỳ-xá-giá…xuất hiện bán thân khắp hư không, tay cầm đủ thứhoa quý lạ tùy tùng hộ vệ Bồ-tát.
Lại có vô lượng vô biên trăm ngàn vạn ức Thiên vương, Thiên thần khắp cả hư không, vui mừng hớn hở không sao kềm chế được nên

* Trang 841 *
device

tự cất tiếngkêu to, hoặc thổi còi bằng ngón tay, hoặc múa, hoặcca, phát ra những âm thanh tuyệt diệu lạ thường,hoặc có kẻ vung tay áo, hoặc có kẻ vung tay chânbiểu diễn những trò vui nhộn. Hoặc đem theo phấnhương, sáp thơm, tràng hoa, chuỗi anh lạc, hoaMạn-đà-la… Mỗi người tự bưng trên tay từ hưkhông rải xuống trên mình Bồ-tát, rồi lại rải lênmình tất cả chư Thiên.
Dooai đức thế lực của Bồ-tát, nên không nghe cóhơi người, tất cả người trần gian tuy thấy sắctướng chư Thiên nhưng không sợ hãi, cũng không phóng dật.
Khiấy, tất cả quyến thuộc dòng họ Thích đem bốn thứbinh chủng: Xa binh, mã binh, tượng binh và bộ binh vâyquanh trước sau tả hữu tùy tùng hộ vệ Bồ-tát.Đoàn người tràn ngập cả thành Ca-tỳ-la.
VuaTịnh Phạn đem hết oai đức thế lực của một Đạivương, ra lệnh đánh vô lượng trống, nào trống lớntrống nhỏ, lại thổi vô lượng vô biên tù và. Vôlượng vô biên những nhạc khí như vậy, phát sinhvô lượng âm thanh vi diệu khác nhau để tỏ lòng vuimừng đón rước Bồ-tát vào thành Ca-tỳ-la.
Thuởấy, cách thành Ca-tỳ-la chẳng bao xa có một đền thờThiên thần, vị Thần linh nơi đền thờ này tên làTăng Trưởng, nơi đây luôn luôn có vô số nam nữthuộc dòng họ Thích quỳ lạy lễ bái cầu nguyện,thường được mọi sự như ý. Bấy giờ Đại vươngTịnh Phạn muốn đưa Bồ-tát đến đền thờ này nên bảo quần thần:
–Ta nay đưa Đồng tử đến lễ bái Đại Thiên thần.
Khinhũ mẫu bồng Đồng tử đến trước đền thờ,liền xuất hiện một nữ Thiên thần tên là Vô úy,từ nơi tượng nữ Thiên thần chính giữa điện thờbước xuống nghinh tiếp Đồng tử Bồ-tát, chắp taycung kính đảnh lễ, đầu mặt sát chân Bồ-tát và nói với nhũ mẫu:
–Đồng tử là Bậc tối thắng trong chúng sinh, không nên xúcphạm đến Ngài (hai câu này bản tiếng Phạn lập lại hai lần),chẳng nên để Đồng tử quỳ gối lễ bái ta, mà ta phải lễ bái Đồng tử. Vì sao? Vì ai nhận sự lễ bái của Đồng tử thì đầu người đó sẽ vỡ làm bảy mảnh.

* Trang 842 *
device

 
Đại Tập XII, Bộ Bản Duyên III (Số 186 - 190)