LOGO VNBET
KINH ĐẠI BẢO TÍCH
 
QUYỂN 106
 
Hán dịch: Đại Đường, Tam tạng Pháp sư Bồ-đề-lưu-chí.
 
Pháp hội 37: VƯƠNG TỬ A-XÀ-THẾ
 
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật ở thành Vương xá trong núi Kỳ-xà-quật cùng đại chúng Tỳ-kheo ngàn hai trăm năm mươi người đều đến hội họp.
Bấy giờ con trai yêu quý của vua A-xà-thế là Vương tử Sư Tử cùng chung đồng bạn năm trăm người đều đã hướng đến Vô thượng Bồ-đề, mỗi người cầm tràng phan bảo cái xuất thành Vương xá qua núi Kỳ-xà-quật đến chỗ Đức Như Lai lễ lạy cúng dường.
Vương tử Sư Tử chắp tay cung kính bạch Đức Phật:
–Ngưỡng mong Đức Thế Tôn vì con mà tuyên nói các hạnh Bồ-tát.
Vương tử liền nói kệ rằng:
 Thế nào được đoan chánh,
Hóa sinh trong hoa sen?
Thế nào biết túc mạng?
Nguyện Phật tuyên dạy cho.
Lúc bấy giờ Đức Như Lai đã chứng đạt các hành, giác ngộ viên mãn, tùy theo đó mà đáp kệ:
Nhẫn nhục được đoan chánh
Bố thí sen hóa sinh
Pháp thí biết túc mạng
Ông nên biết như vậy.
Vương tử nói kệ:
Thế nào được thành tựu,
Tam-muội Đà-la-ni?

* Trang 304 *
device

Khi có nói lời gì
Mọi người đều tín thọ.
 
Đức Thế Tôn đáp kệ:
 
Tu tâm được Tam-muội
Nhẫn được Đà-la-ni
Kính trọng các chúng sinh
Phát ngôn người tín thọ.
Vương tử liền nói kệ:
Thế nào được chính niệm
Đầy đủ sinh trí tuệ
Như pháp mà tu hành
Kiên cố chẳng hư hoại?
 
Đức Thế Tôn liền đáp kệ:
 
Chẳng siểm được chánh niệm
Quán khéo sinh trí tuệ
Tôn trọng chỗ tu hành
Đắc pháp tâm kiên cố.
 
Vương tử hỏi kệ:
 
Thế nào thành diệu tướng
Đầy đủ ba mươi hai
Tám mươi tùy hình hảo
Người nhìn thích chẳng chán?
 
Đức Thế Tôn đáp kệ:
 
Bố thí được tướng tốt
Từ bi được hình đẹp
Với chúng sinh bình đẳng
Người nhìn không chán đủ.
 
Vương tử nói kệ:
 
Thế nào được Phạm âm
Tiếng Ca-lăng-tần-già
Thế nào khiến thế gian
Người thấy đều vui mừng?

* Trang 305 *
device

Đức Thế Tôn nói kệ:
 
Lời thật được Phạm âm
Ca-lăng do nhuyễn ngữ
Lìa ỷ ngôn, lưỡng thiệt
Người thấy đều vui mừng.
 
Vương tử hỏi kệ:
 
Do tác hạnh nghiệp gì
 Được sinh trước chư Phật
Hay thỉnh nghĩa vi diệu
Ngưỡng mong Như Lai dạy?
 
Đức Thế Tôn đáp kệ:
 
Ở trong các pháp thí
Chẳng từng bị chướng ngại
Do đây nên thường được
Gặp gỡ chư Như Lai.
 
Vương tử hỏi kệ:
 
Thế nào rời các nạn
Mà sinh nơi thiện đạo
Thế nào tất cả đời
Tánh siêng không phóng dật?
 
Đức Thế Tôn đáp kệ:
 
Tịnh tín lìa các nạn
Trì giới sinh thiện đạo
Do tu tập pháp không
Đời đời không phóng dật.
 
Vương tử hỏi kệ:
 
Thế nào được thần thông
Và chứng túc mạng trí
Hay sạch hết các lậu?
Nguyện Phật khai diễn cho!
 
Đức Thế Tôn đáp kệ:

* Trang 306 *
device

Thí xe được thần thông
Giáo thọ thành túc mạng
Bỏ rời cả hai bên
Do đây hết các lậu.
 
Vương tử hỏi kệ:
 
Thế nào tịnh nghiệp thành
Lưới ma chẳng chụp được
Mà trong tất cả đời 
Được mọi người kính yêu? 
Đức Thế Tôn đáp kệ: 
Thắng giải thành tịnh nghiệp 
Tinh tấn xô dẹp ma
Như thuyết mà tu hành
Đời đời được người yêu.
 
Vương tử hỏi kệ:
 
Thế nào được trường thọ
Thân ít sinh bệnh tật
Được quyến thuộc vững bền
Nguyện Mâu-ni tuyên nói?
 
Đức Thế Tôn đáp kệ:
 
Chẳng hại được trường thọ
Trừ khổ lo cho người
Thân tráng kiện ít bệnh
Hòa giải quyến thuộc vững.
Vương tử Sư Tử lại bạch hỏi:
Thế nào được của giàu
Đồ dùng không tổn giảm?
Đời đời sinh chỗ nào
Thành tựu oai đức lớn?
 
Đức Thế Tôn đáp kệ:
 
Chẳng ganh được của giàu
Chẳng tham đồ dùng Tăng

* Trang 307 *
device

 
Khiêm hạ thành tôn quý
Có oai đức tự tại.
 
Vương tử hỏi kệ:
 
Thế nào được Đại lực
Chúng ma chẳng hại được
Oai thế thường siêu thắng
Xin nguyện Thế Tôn dạy?
 
Đức Thế Tôn đáp kệ:
 
Hằng thí món ăn ngon
Kẻ sợ khiến an ổn
Do đây được Đại lực
Oai thế thường siêu thắng.
 
Vương tử hỏi kệ:
 
Thế nào được thành tựu
Thiên nhãn và Thiên nhó?
Thế nào biết rõ được
Các tâm của chúng sinh?
Đức Thế Tôn đáp kệ:
Thí đèn cảm Thiên nhãn
Cúng nhạc thành Thiên nhó
Xa rời chấp hai bên
Nên được Tha tâm trí.
 
Vương tử hỏi kệ:
 
Thế nào được tịnh độ
Và pháp chúng viên mãn
Được tùy thân viên quang?
Xin Đấng trọn đức dạy.
 
Đức Thế Tôn đáp kệ:
 
Tịnh nguyện được tịnh độ
Nhẫn lực pháp chúng thành
Thí các trướng báu đẹp
Được viên quang chiếu khắp.

* Trang 308 *
device

Vương tử lại bạch hỏi kệ:
 
Thế nào chỗ sinh ra
Tâm Bồ-đề chẳng hư
Cho đến trong mộng mơ
Cũng vẫn không quên mất?
 
Đức Thế Tôn liền đáp kệ:
 
Có du hành xứ nào
Trong thành ấp tụ lạc
Dạy người phát đại tâm
Bồ-đề tâm chẳng hư.
 
Vương tử lại bạch hỏi kệ:
 
Thế nào Đại Mâu-ni
Được đại chúng kính yêu
Nhiếp thủ tất cả pháp?
Duy nguyện Thế Tôn dạy.
 
Đức Thế Tôn đáp rằng:
 
Thắng chí nguyện đầy đủ
Chẳng thoái tâm Bồ-đề
Do đây nhiếp các pháp

Được đại chúng kính yêu.

Vương tử và đại chúng nghe Đức Phật nói kệ xong, cùng bạch Đức Phật:
–Như lời Thế Tôn dạy các hạnh vi diệu ấy, từ nay chúng con đều sẽ tu học hết.
Đức Thế Tôn liền hiện mỉm cười phóng ánh sáng lớn chiếu khắp vô lượng, vô biên thế giới.
Bồ-tát Di-lặc bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Do nhân duyên gì mà Đức Thế Tôn hiện tướng mỉm cười, duy nguyện tuyên nói trừ nghi hoặc cho chúng con.
Đức Phật dạy:
–Này Di-lặc! Vương tử Sư Tử đây cùng đồng bạn năm trăm người thuở xưa vì cầu Vô thượng Bồ-đề nên đã cúng dường mười

* Trang 309 *
device

na-do-tha tám mươi ức chư Phật, thời kỳ Phật Nhiên Đăng, ta làm Bà-la-môn Tử thành thục cho họ. Các người ấy thuở vị lai ở chỗ Phật Di-lặc và chư Thế Tôn thường thọ hóa sinh thân cận vâng thừa sự cúng dường. Các người ấy phụng sự mười ức Như Lai như vậy mãn ba trăm kiếp, Phật tối hậu ấy hiệu Vô Biên Trí Như Lai biết tâm nguyện của họ nên tùy sở ưng đều thọ ký Vô thượng Bồ-đề đồng ở trong kiếp An lạc quang nghiêm thành Đẳng chánh giác đều đồng hiệu là Trí Tuệ Tràng Tướng, cõi Phật trang nghiêm như nước Cực lạc của Vô Lượng Thọ Như Lai ở Tây phương không khác.
Này Di-lặc! Nếu có chúng sinh nghe lời nói này mà tin hiểu phát nguyện sẽ thành đại Bồ-đề, thì phải biết người này sẽ được công đức ở trong ba đời không gì sánh bằng.
Này Di-lặc! Nếu có người trong sáu trăm kiếp thường có thể đem các châu báu đến khắp các cõi Phật cúng thí chư Như Lai, lại nếu có người nghe kinh điển này phát sinh căn lành hơn công đức người trước, toán số so tính chẳng bằng được.
Lúc Đức Phật nói kinh pháp này, trong chúng có tám mươi ức chúng sinh đều hướng đến Vô thượng Bồ-đề, tam thiên đại thiên thế giới đều chấn động, trời mưa hoa đẹp.
Được nghe Đức Phật thọ ký rồi, Vương tử Sư Tử và năm trăm đồng bạn vui mừng hớn hở đều nghĩ rằng: “Chúng ta nhất định thành Vô Thượng Giác.”
Vương tử và đồng bạn đã cúng dường xong liền được năm thần thông, ở trước Phật biến hiện nhiều cách rồi cùng nhau xuất gia tu hành.
Các Đại Bồ-tát và chúng chư Thiên hướng đến đại Bồ-đề thấy Vương tử và đồng bạn tùy chỗ thích của đại chúng mà hiện thần biến đều rất vui mừng mà đồng nói:
–Vương tử Sư tử hỏi các điều nghi, Đức Như Lai Thế Tôn đều giải quyết dứt trừ nghi. Như vậy, Đức Thế Tôn chẳng thể nghĩ bàn, chánh pháp của Như Lai và người tín thọ, cho đến quả báo chẳng thể nghĩ bàn, công đức của Đức Như Lai vô lượng, vô biên, đối với tất cả pháp không pháp gì chẳng thấu tỏ, Như Lai là Đạo Sư của đời độ

* Trang 310 *
device

người chưa độ, khắp mười phương thế giới đều rõ biết các pháp ba đời.
Ai là người có trí được nghe những thành tựu về công đức sinh xứ an lạc như vậy mà chẳng phát khởi đức tin ưa mãnh lợi, hướng về cầu Vô thượng Bồ-đề.
Đức Phật nói kinh này rồi, Vương tử Sư tử cùng đồng bạn năm trăm người, tất cả đại chúng đều vui mừng phụng hành.

* Trang 311 *
device

Pháp hội 38: ĐẠI THỪA PHƯƠNG TIỆN (Phần 1)
Hán dịch: Đời Đông Tấn, Cư sĩ Trúc-nan-đề, người xứ Thiên Trúc.
 Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật ở nước Xá-vệ tại tinh xá Kỳ-thọ Cấp cô độc cùng đại Tỳ-kheo tám ngàn người cùng đến hội họp, các vị ấy đều là các bậc Học và Vô học, chúng đại Thanh văn.
Đại Bồ-tát một vạn hai ngàn người, đều được thần thông, các vị tri thức đã được Đà-la-ni vô ngại biện tài, được các pháp nhẫn, vô lượng công đức đều thành tựu cả.
Bấy giờ Đức Như Lai từ Tam-muội khởi dậy, vô lượng trăm ngàn muôn ức chúng sinh cung kính vây quanh mà vì thuyết pháp.
Lúc ấy trong đại chúng có Đại Bồ-tát tên Trí Thắng đứng dậy để hở vai áo bên phải, gối bên phải quỳ sát đất, chắp tay hướng Phật mà bạch:
–Bạch Thế Tôn! Con muốn hỏi một việc xin được cho phép, nếu Phật cho phép con mới dám thỉnh hỏi.
Đức Phật dạy:
–Này Trí Thắng! Cho phép ông hỏi, ta sẽ giải đáp trừ chỗ nghi cho ông.
Trí Thắng Bồ-tát bạch:
–Bạch Thế Tôn! Nói là phương tiện ấy, những gì là phương tiện của Bồ-tát, Đại Bồ-tát hành các phương tiện thế nào?
Đức Phật khen:
–Lành thay, lành thay! Này Trí Thắng! Ông vì các Đại Bồ-tát mà thỉnh hỏi nghĩa phương tiện đem lại nhiều lợi ích nhiều an lạc cho cả trời và người trong thế gian, để nhiếp lấy trí tuệ của Bồ-tát ở đời vị lai và các Phật pháp quá khứ, vị lai, hiện tại vậy. Lắng nghe! Lắng nghe! Ta sẽ nói cho ông phải khéo suy nghĩ nhớ đó.

* Trang 312 *
device

Bồ-tát Trí Thắng thọ giáo vui mừng lắng nghe.
Đức Phật dạy:
–Này Trí Thắng! Bồ-tát hành phương tiện dùng một vắt cơm bố thí cho tất cả chúng sinh. Vì sao? Vì Bồ-tát hành phương tiện đem một vắt cơm cho đến bố thí xuống đến loài súc sinh nguyện cầu Nhất thiết trí, do Bồ-tát này cùng chung với tất cả chúng sinh hồi hướng Vô thượng Bồ-đề dùng hai nhân duyên sau đây để nhiếp thủ tất cả chúng sinh: Một là cầu Nhất thiết trí tâm, hai là nguyện phương tiện. Đây gọi là Đại Bồ-tát hành phương tiện.
Lại nữa, này Trí Thắng! Đại Bồ-tát hành phương tiện, nếu thấy người bố thí thì sinh lòng tùy hỷ, đem căn lành tùy hỷ này nguyện cùng chung với tất cả chúng sinh hồi hướng Vô thượng Bồ-đề, cũng nguyện người thí, kẻ thọ chẳng rời Nhất thiết trí tâm, dù người thọ nhận là hàng Nhị thừa cũng nguyện họ chẳng rời Nhất thiết trí tâm. Đây gọi là Đại Bồ-tát hành phương tiện.
Này Trí Thắng! Đại Bồ-tát hành phương tiện nếu thấy trong thế giới mười phương có các thứ cây hoa và các thứ hương vô chủ, liền nguyện họp lại cúng dường chư Phật, hoặc thấy trong thế giới mười phương có các thứ hoa hương có chủ hoặc hương hoặc lá bị thổi gió bay liền nguyện họp lại cúng dường chư Phật mười phương, hoặc tự làm hoặc vì chúng sinh mà làm, để được Nhất thiết trí tâm, do căn lành này nên được vô lượng giới, định, tuệ, giải thoát và giải thoát tri kiến. Đây gọi là Đại Bồ-tát hành phương tiện.
Lại nữa, này Trí Thắng! Đại Bồ-tát hành phương tiện nếu thấy trong thế giới mười phương các chúng sinh thọ các quả báo an vui, Bồ-tát thấy rồi liền suy nghĩ rằng: “Nguyện tất cả chúng sinh được vui Nhất thiết trí.” Nếu thấy các chúng sinh thọ quả báo khổ, Bồ-tát liền vì các chúng sinh mà sám hối tội nghiệp, nguyện rằng: “Những khổ não mà chúng sinh phải chịu như vậy, tôi đều thay họ lãnh chịu cho họ được an vui. Đem căn lành này nguyện thành Nhất thiết trí, trừ dứt khổ não cho tất cả chúng sinh, do nhân duyên này mà rốt ráo chẳng thọ tất cả khổ, thấm thuần tất cả lạc. Đây gọi là Đại Bồ-tát hành phương tiện.”
Lại nữa, này Trí Thắng! Nếu Đại Bồ-tát hành phương tiện, nếu

* Trang 313 *
device

ở nơi một Đức Phật kính lễ cúng dường tôn trọng tán thán, suy nghĩ như vầy: “Tất cả Như Lai cùng một pháp giới, một pháp thân, một giới, một định, một tuệ, một giải thoát, một giải thoát tri kiến, vậy thì phải biết rằng nếu lễ kính cúng dường, tôn trọng tán thán một Đức Phật tức là lễ kính cúng dường tán thán tôn trọng tất cả chư Phật, nếu cúng dường một Đức Phật tức là cúng dường chư Phật mười phương.” Đây gọi là Đại Bồ-tát hành phương tiện.
Này Trí Thắng! Bồ-tát hành phương tiện nếu là độn căn thì chớ nên tự khinh, cho đến nếu có thể đọc thuộc một bài kệ bốn câu, suy nghĩ như vầy: “Nếu hiểu nghĩa một bài kệ bốn câu tức là biết tất cả Phật pháp, tất cả Phật pháp đều nhiếp trong nghĩa một bài kệ, thông đạt như vậy rồi lòng chẳng biếng nhác, nếu đi đến thành ấp, tụ lạc dùng lòng Từ bi mà rộng giải nói cho mọi người chẳng cầu lợi dưỡng, tiếng tăm danh văn tán thán, nguyện rằng bài kệ bốn câu này nguyện cho người khác được nghe, đem căn lành này nguyện cho tất cả chúng sinh đều đa văn như A-nan và được biện tài Như Lai.” Đây gọi là Đại Bồ-tát hành phương tiện.
Này Trí Thắng! Nếu sinh trong nhà bần cùng cho đến khất thực được một vắt cơm cầm đem thí cúng chư Tăng, nếu cúng thí một người chẳng lấy đó làm thẹn, nên suy nghĩ rằng: “Như lời Phật dạy tâm tăng thượng quảng đại thí hơn dùng của bố thí, của cải tôi bố thí dù ít mà do Nhất thiết trí tâm nguyện căn lành này thành Nhất thiết trí khiến các chúng sinh đều được bảo thủ như Đức Phật Thế Tôn, do nhân duyên ấy nên đầy đủ thí giới thiền định phước đức.” Đây gọi là Đại Bồ-tát hành phương tiện.
Lại nữa, này Trí Thắng! Bồ-tát hành phương tiện nếu thấy hàng Thanh văn, Duyên giác được nhiều lợi dưỡng tôn trọng tán thán, Bồ-tát này tự dùng hai điều để an ủi tâm mình: Một là nhân nơi Bồ-tát mà có Như Lai; hai là nhân nơi Như Lai mà có Thanh văn, Duyên giác, tư duy như vậy hàng Nhị thừa dù được lợi dưỡng mà tôi vẫn hơn họ, vật họ ăn dùng là vật của cha tôi, tại sao ở nơi ấy tôi sinh lòng hy vọng. Đây gọi là Đại Bồ-tát hành phương tiện.
Lại nữa, này Trí Thắng! Lúc Bồ-tát hành thí đủ cả sáu pháp Ba-la-mật-đa. Thế nào là sáu? Lúc thấy người xin, Bồ-tát trừ lòng

* Trang 314 *
device

xan tham, đầy đủ đại thí xả, đây gọi là Đàn ba-la-mật-đa. Bồ-tát tự trì giới thí người trì giới, thấy người phá giới thì khuyên họ trì giới rồi sau cấp thí cho, đây gọi là Thi la ba-la-mật-đa. Bồ-tát tự trừ sân khuể khởi lòng Từ mẫn, không uế trược, làm lợi ích chúng sinh, bình đẳng bố thí, đây gọi là Sằn-đề ba-la-mật-đa. Nếu Bồ-tát bố thí ẩm thực thuốc thang tức thì đầy đủ, thân tâm tinh tấn qua lại đến đi, có duỗi cúi ngước, đây gọi là Tỳ-lê-da ba-la-mật-đa. Nếu Bồ-tát hành thí rồi tâm được định vui vẻ sung sướng chuyên niệm bất loạn, đây gọi là Thiền ba-la-mật-đa. Bồ-tát bố thí rồi phân biệt các pháp: Ai là người thí, ai là người thọ, ai là người thọ báo, quan sát như vậy rồi không có một pháp nào gọi là người bố thí, người lãnh thọ và người thọ báo, đây gọi là Bát-nhã ba-la-mật-đa. Đây gọi là Đại Bồ-tát hành phương tiện đủ sáu pháp Ba-la-mật-đa.
Bồ-tát Trí Thắng bạch:
–Bạch Thế Tôn! Thật chưa từng có, Đại Bồ-tát hành phương tiện, do sức phương tiện nên lúc hành bố thí nhiếp tất cả Phật pháp và các chúng sinh.
Đức Phật dạy:
–Này Trí Thắng! Như lời ông nói, Đại Bồ-tát hành phương tiện, do sức phương tiện mà nên dù hành chút ít bố thí mà được phước đức vô lượng, vô biên a-tăng-kỳ.
Này Trí Thắng! Đại Bồ-tát dù đến bậc không thoái chuyển cũng dùng phương tiện mà thực hành bố thí, đây gọi là Đại Bồ-tát hành phương tiện.
Này Trí Thắng! Có lúc ác tri thức bảo Bồ-tát: “Ông cần gì ở mãi nơi sinh tử nên từ thân này mà sớm nhập Niết-bàn.”
Bồ-tát biết là ác tri thức liền phải xa rời họ và suy nghĩ rằng: “Tôi phát đại thệ nguyện giáo hóa tất cả chúng sinh, người này làm lưu nạn tôi. Nếu không ở trong sinh tử thì làm sao có thể giáo hóa vô lượng chúng sinh.”
Bồ-tát Trí Thắng bạch:
–Bạch Thế Tôn! Nếu có chúng sinh do vì vọng tưởng mà phạm bốn trọng tội.
Đức Phật dạy:

* Trang 315 *
device

–Này Trí Thắng! Nếu Bồ-tát xuất gia do vọng tưởng mà phạm bốn trọng tội, Bồ-tát hành phương tiện đều có thể dứt trừ hết, nay ta cũng nói không có phạm tội và người thọ báo.
Trí Thắng Bồ-tát bạch:
–Bạch Thế Tôn! Thế nào Bồ-tát phạm tội?
Đức Phật dạy:
–Này Trí Thắng! Bồ-tát dù hành giới giải thoát, trong trăm ngàn kiếp ăn trái, ăn rau hay nhẫn nhịn lời thiện ác của các chúng sinh, nếu cùng chung tư duy pháp với hàng Thanh văn, Duyên giác, đây gọi là Đại Bồ-tát phạm trọng tội.
Này Trí Thắng! Như hàng Thanh văn và Duyên giác phạm trọng cấm thì chẳng phải thân này được nhập Niết-bàn. Còn Bồ-tát chẳng trừ bỏ việc cùng chung với hàng Thanh văn, Duyên giác tư duy pháp, không xả không hối thì trọn chẳng được thành Vô thượng Bồ-đề vậy. Nếu được Phật pháp, không có sự kiện này.
Bấy giờ Tôn giả A-nan bạch:
–Bạch Thế Tôn! Sáng nay con vào thành Xá-vệ tuần tự mà khất thực thấy Bồ-tát Chúng Tôn Vương cùng với một nữ nhân đồng ngồi một giường.
Tôn giả A-nan vừa nói xong, tức thì đại địa chấn động sáu cách. Bồ-tát Chúng Tôn Vương ở trong đại chúng bay vút thăng lên hư không cao bằng bảy cây Đa-la, bảo A-nan:
–Này Tôn giả! Có ai phạm tội mà có thể dừng ở hư không được chăng? Tôn giả nên đem sự này hỏi Đức Thế Tôn thế nào là tội? Thế nào chẳng phải tội?
Tôn giả A-nan ưu sầu hướng Phật gối phải quỳ xuống lễ chân Phật bạch:
–Bạch Thế Tôn! Nay tôi sám hối, bậc Đại long như vậy mà con nói phạm tội, Bồ-tát như vậy mà con tìm cầu tội lỗi. Nay con sám hối xin Phật hứa khả.
Đức Phật dạy:
–Này A-nan! Ông chớ nên tìm cầu tội lỗi nơi bậc Đại sĩ Đại thừa. Này A-nan! Hàng Thanh văn các ông nơi chướng nạn hành tịch

* Trang 316 *
device

diệt định, lưu nạn không còn đoạn tất cả kết sử. Này A-nan! Bồ-tát hành phương tiện thành tựu tâm Nhất thiết trí, dù ở trong cung cùng thể nữ vui đùa mà chẳng khởi ma sự và các lưu nạn mà sẽ được Vô thượng Bồ-đề. Tại sao? Này A-nan! Bồ-tát hành phương tiện không bao giờ ở nơi chúng sinh thọ lạc như vậy mà chẳng đem Tam bảo hoặc Vô thượng Bồ-đề giáo hóa họ.
Này A-nan! Nếu thiện nam, thiện nữ học Đại thừa nào không xa rời tâm Nhất thiết trí khi thấy năm dục khả ý liền ở trong ấy cùng chung thụ lạc. Này A-nan! Ông nên suy tưởng như vầy: “Bồ-tát như vậy tức là có thể thành tựu căn bản Như Lai.”
Này A-nan! Ông nên lắng nghe do duyên cớ gì mà Bồ-tát Chúng Tôn Vương cùng nữ nhân ấy cùng ngồi chung giường?
Này A-nan! Nữ nhân ấy từ quá khứ đã từng năm trăm đời làm vợ của Bồ-tát Chúng Tôn Vương. Do tập khí cũ ấy, nàng thấy Bồ-tát Chúng Tôn Vương liền sinh lòng yêu thương ràng buộc chẳng thôi. Do sức trì giới nên Bồ-tát Chúng Tôn Vương có oai đức đoan chánh. Nàng ấy thấy rồi vui mừng hớn hở ngồi riêng một mình sinh tâm, nếu Bồ-tát Chúng Tôn Vương có thể đến ngồi chung giường với tôi thì tôi sẽ phát tâm Vô thượng Bồ-đề.
Này A-nan! Vì biết tâm niệm của nàng ấy, nên sáng sớm Bồ-tát Chúng Tôn Vương đắp y cầm bát vào thành Xá-vệ tuần tự khất thực đến nhà nàng ấy liền vào và liền suy nghĩ pháp môn như vầy: Địa đại bên trong hay địa đại bên ngoài chúng là đại địa đồng nhất. Dùng tâm địa đại ấy cầm tay nữ nhân cùng ngồi chung giường. Bồ-tát Chúng Tôn Vương liền từ chỗ ngồi ấy nói kệ rằng:
 
Đức Phật chẳng khen ngợi
Hàng phàm phu hành dục.
Ly dục ly tham ái
Mới thành Thiên Nhân Sư.
 
Này A-nan! Nàng ấy nghe kệ rồi rất vui mừng hớn hở vô lượng, liền đứng dậy lạy chân Bồ-tát Chúng Tôn Vương mà nói kệ rằng:
 
Tôi chẳng tham ái dục
Tham dục bị Phật quở.

* Trang 317 *
device

Ly dục ly tham ái
Mới thành Thiên Nhân Sư.
Nói kệ xong nàng ấy thưa rằng:
–Trước tôi sinh lòng ái dục nay nên sám hối.
Nàng ấy liền sinh thiện dục phát tâm Bồ-đề nguyện muốn lợi ích tất cả chúng sinh.
Này A-nan! Lúc ấy Bồ-tát Chúng Tôn Vương khuyến hóa nữ nhân phát tâm Vô thượng Bồ-đề rồi liền đi.
 Này A-nan! Ông quan sát phước báo của nữ nhân chuyên tâm ấy. Nay ta dùng Chánh Biến Tri thọ ký cho nữ nhân ấy nơi đây mạng chung được chuyển thân nữ sẽ thành nam tử, đời sau chín mươi chín kiếp cúng dường trăm ngàn vô lượng a-tăng-kỳ chư Phật, đầy đủ tất cả Phật pháp được thành Phật hiệu Vô Cấu Phiền Não Như Lai Ứng Cúng Chánh Biến Tri, khi Đức Phật ấy thành đạo rồi, trong thời gian cõi nước ấy, không có một người nào khởi tâm bất thiện.
Này A-nan! Ông nên biết rằng Bồ-tát hành phương tiện nhiếp lấy quyến thuộc trọn chẳng đọa ba ác đạo.
Bấy giờ Bồ-tát Chúng Tôn Vương từ hư không hạ xuống lễ Phật bạch:
–Bạch Thế Tôn! Bồ-tát hành phương tiện nếu vì một người mà phát tâm đại Bi họp tập thiện pháp hoặc có vẻ như phạm tội hay thật phạm tội trong trăm ngàn kiếp đọa đại địa ngục. Bồ-tát này kham chịu được các việc tồi tệ và nỗi khổ sở của địa ngục, do vì căn lành ấy mà nguyện chẳng bỏ một chúng sinh.
Đức Phật khen:
–Lành thay, lành thay! Này Chúng Tôn Vương, Bồ-tát thành tựu tâm đại Bi như vậy dù thọ hưởng năm dục mà chẳng phạm trọng tội được, lìa các tội và xa tất cả nghiệp đọa ác đạo.
Này Chúng Tôn Vương! Ta nhớ quá khứ a-tăng-kỳ kiếp, lại quá số kiếp ấy, bấy giờ có Phạm chí tên Thọ Đề bốn mươi hai ức năm ở trong rừng vắng thường tu phạm hạnh. Quá năm ấy, Phạm chí Thọ Đề ra khỏi rừng vào thành Cực lạc. Vào thành, thấy một nữ nhân. Lúc nữ nhân ấy thấy Phạm chí nghi dung đoan nghiêm liền

* Trang 318 *
device

sinh dục tâm chạy đến ôm chân Phạm chí.
Phạm chí hỏi nữ nhân:
–Chị tìm cầu gì?
Nữ nhân đáp:
–Tôi cầu Phạm chí.
Phạm chí nói:
–Tôi chẳng hành dục.
Nữ nhân nói:
–Nếu không theo ý tôi nay tôi sẽ chết.
Phạm chí Thọ Đề suy nghĩ: “Sự này chẳng phải pháp của tôi cũng chẳng phải thời của tôi. Tôi đã bốn mươi hai ức năm tu tịnh phạm hạnh nay sao lại hủy hoại.” Phạm chí cố gắng giằng co rồi rời đi được bảy bước. Đi được bảy bước rồi sinh lòng xót thương suy nghĩ như vầy: “Tôi dù phạm giới bị đọa ác đạo, tôi có thể chịu được khổ địa ngục, nay tôi chẳng nỡ thấy nữ nhân này thọ khổ não, chớ để nàng vì tôi mà chết.”
Này Trí Thắng! Bấy giờ Phạm chí suy nghĩ như vậy rồi, liền trở lại lấy tay phải nắm lấy nữ nhân, nói:
–Chị dậy đi, tùy ý chị muốn.
Sau mười hai năm cùng nữ nhân ấy làm chồng vợ, Phạm chí Thọ Đề lại xuất gia, tức thì lại có đủ bốn Vô lượng tâm, mạng chung sinh trong cõi trời Phạm thiên.
Này Trí Thắng! Ông chớ có nghi. Thuở ấy Phạm chí Thọ Đề tức là thân ta, nữ nhân kia tức là Cù-di hiện nay.
Này Trí Thắng! Thuở ấy vì lòng dục của nữ nhân kia mà ta tạm khởi tâm đại Bi liền được siêu việt khổ sinh tử trăm vạn kiếp.
Này Trí Thắng! Ông xem các chúng sinh khác do vì ái dục mà đọa địa ngục, còn Bồ-tát hành phương tiện do đó mà sinh Phạm thiên. Đây gọi là Đại Bồ-tát hành phương tiện.
Phật lại bảo Trí Thắng Bồ-tát:
–Này Trí Thắng! Nếu Xá-lợi-phất, Đại Mục-kiền-liên… hành phương tiện thì chẳng khiến Cù-già-ly phải đọa địa ngục.
Này Trí Thắng! Ta nhớ thuở quá khứ thời kỳ Phật Câu-lưu-tôn

* Trang 319 *
device

có một Tỳ-kheo tên Vô Cấu ở tu trong hang động nơi khu rừng vắng. Gần hang ấy có năm Tiên nhân. Một hôm trời bỗng mưa to, có cô gái nghèo đi đường bị mưa lạnh và kinh sợ liền vào hang của Vô Cấu ẩn núp, tạnh mưa rồi Tỳ-kheo Vô Cấu cùng cô gái cùng ra khỏi hang. Năm Tiên nhân thấy bảo nhau:
–Tỳ-kheo Vô Cấu lòng gian siểm làm hạnh bất tịnh.
Biết vậy, Tỳ-kheo Vô Cấu liền vọt thân lên hư không cao bảy cây Đa-la. Năm Tiên nhân thấy thế lại bảo nhau:
–Chúng ta được thấy kinh luận có ghi rằng nếu người làm hạnh bất tịnh thì không thể bay lên hư không như vậy, còn người tu tịnh hạnh thì bay được như vậy. Năm Tiên nhân liền hướng Tỳ-kheo Vô Cấu, năm vóc gieo xuống đất chắp tay phát lồ sám hối, không dám che giấu.
Này Trí Thắng! Nếu lúc ấy Tỳ-kheo Vô Cấu không phương tiện bay lên hư không thì năm Tiên nhân ấy sẽ bị đọa địa ngục.
Thuở ấy Tỳ-kheo Vô Cấu tức là Bồ-tát Di-lặc.
Này Trí Thắng! Nếu các ông Xá-lợi-phất, Đại Mục-kiền-liên phương tiện bay lên hư không thì Tỳ-kheo Cù-già-ly chẳng đọa địa ngục. Nay ông nên biết những phương tiện được thực hành của Đại Bồ-tát, các hàng Thanh văn và Duyên giác không có.
Này Trí Thắng! Ví như dâm nữ giỏi biết sáu mươi bốn thái độ, vì tài bảo mà mî ngôn dụ người, dối nói xả thân không tiếc, lúc đã được tài bảo rồi liền xua đuổi người đi chẳng có lòng ân hận.
Bồ-tát hành phương tiện có thể biết thực hành thích hợp tùy theo hoàn cảnh đối với các phương tiện để giáo hóa tất cả chúng sinh như vậy, tùy theo những ước muốn của họ mà hiện thân, đối với các vật dùng không hề ham tiếc, cho đến xả thân vì chúng sinh, ưa thích thiện căn chẳng cầu quả báo, khi biết chúng sinh đã làm căn lành, lòng không thoái chuyển rồi liền xả ly, nơi năm dục được hiện lên, không hề luyến tiếc.
Này Trí Thắng! Như trong loài súc sinh, con ong đen kia lấy phấn mật trong các bông hoa mà không có ý tưởng cư trụ trong hoa, không luyến ái hoa, chẳng mang hoa đi.
Vì giáo hóa chúng sinh, nên Bồ-tát hành phương tiện ở nơi năm

* Trang 320 *
device

dục, thấy pháp vô thường, chẳng tưởng là thường mà sinh ái nhiễm, lại chẳng hại mình, cũng chẳng hại người.
Này Trí Thắng! Ví như hạt giống nhỏ, dù nảy mầm nhưng bản chất không kém tổn, chẳng sinh vật gì khác. Cũng vậy, chủng tử trí tuệ không, vô tướng, vô tác, vô ngã, Bồ-tát dù hiện phiền não vui thú trong năm dục lạc, mà chẳng sinh mầm ba ác đạo, chẳng tổn bản chất căn lành, cũng chẳng thoái chuyển.
Này Trí Thắng! Ví như ngư ông, dùng vật thực trét lưới ném xuống vực sâu, lúc thỏa mãn chỗ mong cầu thì kéo lưới lên. Cũng vậy, Bồ-tát hành phương tiện, dùng Không, Vô tướng, Vô tác, vô ngã trí tuệ huân tu tâm mình, kết thành mạng lưới, tâm Nhất thiết trí dùng làm vật thực trét, dù ném vào vực sâu bùn lầy năm dục, lúc thỏa bản nguyện liền kéo lên khỏi Dục giới, sau khi mạng chung sinh trời Phạm thế.
Này Trí Thắng! Ví như có người giỏi biết chú thuật, bị quan bắt gông cùm xiềng xích trói nhốt, người ấy dùng sức chú thuật làm đứt rã gông xiềng tùy ý mà đi. Cũng vậy, Đại Bồ-tát hành phương tiện dù ở trong năm dục cùng nhau vui thú, vì hóa độ chúng sinh như chỗ mong cầu, mà dùng sức chú thuật Nhất thiết trí làm đứt rã năm dục, sinh trời Phạm thế.
Này Trí Thắng! Ví như sĩ phu giỏi biết chiến pháp, giấu kín một con dao bén hộ tống người du hành. Trong chúng ấy không ai biết sĩ phu có mưu lạ nên coi thường và xót thương không có lòng kính trọng, họ bảo nhau rằng:
–sĩ phu này đã không khí giới lại không bạn đảng, chẳng phải dũng sĩ, lại không thế lực tự thân còn không tự giải cứu thì làm sao bảo vệ người khác, hoặc đánh đuổi giặc cướp, tất sẽ bị khốn ách. sĩ phu ấy đi đến khu đầm hoang vắng giặc cướp ào ra, sĩ phu ấy liền rút dao bén được giấu kín ra vung lên, giặc cướp đều tán mạng. Phá tan giặc cướp xong, sĩ phu ấy lại giấu kín dao bén. Cũng vậy, Đại Bồ-tát hành phương tiện, giấu dao trí tuệ mà dùng phương tiện ở trong năm dục cùng nhau vui thú để hóa độ chúng sinh. Hàng Thanh văn thấy vậy sinh lòng khinh rẻ, hoặc lòng xót thương, cho là người phóng dật và bảo rằng: Người như vậy còn chưa tự độ, huống là cứu vớt tất cả

* Trang 321 *
device

chúng sinh, không thể phá hoại bốn ma. Bồ-tát ấy khéo dùng dao phương tiện trí tuệ, lúc đã thỏa mãn sở nguyện, liền chặt đứt phiền não, khiến dứt hết, rồi mang dao trí tuệ sang tịnh độ nơi không có nữ nhân và không có một niệm tưởng tham dục.
Bấy giờ có một Bồ-tát tên Ái Tác vào thành Xá-vệ tuần tự khất thực, đi lần đến nhà một trưởng giả. Con gái trưởng giả tên Đức Tăng ở trên lầu cao nghe tiếng Bồ-tát, liền mang vật thực ra khỏi nhà, thấy hình dung tướng hảo và thanh âm của Bồ-tát, lòng dục nổi dậy, bị dục niệm bức thiêu nên nàng ấy liền chết, từng đốt xương rời ra.
Bồ-tát Ái Tác thấy nàng ấy cũng khởi ác niệm dâm dục, Bồ-tát liền tự suy nghĩ rằng: “Những thứ ấy là gì mà ái trước? Cặp mắt đó ư, gì là mắt, tính chất của con mắt ấy chẳng phải có biết, chỉ là cục thịt, nó chẳng yêu, chẳng biết, chẳng suy, chẳng hiểu, không phân biệt gì, tánh nó vốn không. Như mắt, cả tai mũi lưỡi thân và ý cũng vậy, da mỏng da dày, máu thịt, mỡ, gân, tóc, lông, móng, răng, xương, tủy, gân mạch, quan sát từ chân đến đầu như vậy rồi, hoặc trong hay ngoài không có một pháp gì đáng để ưa thích được hoặc sân hay si được.” Đối với tất cả pháp, Bồ-tát quan sát như thật, liền lìa tâm ái dục được Vô sinh nhẫn. Được Vô sinh nhẫn rồi lòng rất vui mừng hớn hở vô lượng, liền bay lên hư không, cao bằng một cây Đa-la, bay nhiễu thành Xá-vệä bảy vòng.
Lúc ấy Đức Thế Tôn thấy Bồ-tát Ái Tác bay trên hư không vô ngại như ngỗng chúa. Đức Phật bảo Tôn giả A-nan:
–Này A-nan! Ông có thấy Bồ-tát Ái Tác bay trên hư không vô ngại như ngỗng chúa chăng?
Tôn giả bạch:
–Vâng, bạch Thế Tôn! Con đã thấy.
Đức Phật dạy:
–Này A-nan! Bồ-tát Ái Tác ấy do vì khởi tâm dâm dục liền suy xét các pháp, phá được chúng ma và sẽ chuyển pháp luân.
Còn nàng Đức Tăng sau khi chết sinh lên cung trời Đao-lợi, chuyển thân nữ thành thân nam, ở cung điện bằng bảy báu, tự nhiên ngang rộng mười hai do-tuần có một vạn bốn ngàn Thiên nữ thị vệ.

* Trang 322 *
device

Thiên tử Đức Tăng ấy có trí túc mạng suy xét do nghiệp gì ở đời trước mà nay được sinh nơi đây? Liền thấy thân trước làm con gái nhà trưởng giả trong thành Xá-vệ thấy Bồ-tát Ái Tác sinh lòng dâm dục, vì lòng dục bốc lên nên chết được chuyển thân nữ sinh làm Thiên tử này. Tôi do sự việc ấy mà được vô lượng thần lực.
Thiên tử Đức Tăng lại suy nghĩ rằng: “Nhân khởi tâm dâm dục mà được báo như vầy, nay đối với Bồ-tát Ái Tác, tâm tôi rất thanh tịnh, cung kính cúng dường, nay nếu tôi còn có lòng ưa thích năm dục, thì chẳng phải sự thích nghi của tôi. Tôi nên đến chỗ Đức Như Lai và muốn lễ kính cúng dường Bồ-tát Ái Tác.”
Lúc ấy, Thiên tử Đức Tăng cùng quyến thuộc, cầm hoa hương và các thứ hương thoa, hương bột của cõi trời, đầu hôm đến chỗ Đức Phật, tự dùng ánh sáng của mình chiếu khắp tinh xá Kỳ hoàn vào lễ chân Phật, Bồ-tát Ái Tác và đại chúng, rồi rải hoa hương cúng dường, đi quanh ba vòng rồi chắp tay hướng Phật mà nói kệ rằng:
Đấng Thiên Nhân Sư
Chẳng thể nghĩ bàn
Công hạnh Bồ-tát
Cũng chẳng nghĩ bàn.
Giáo pháp Như Lai
Chẳng thể nghĩ bàn,
Đấng Đại Danh Xưng
Cũng chẳng nghĩ bàn.
Xưa tại Xá-vệ
Tôi làm đồng nữ
Con nhà trưởng giả
Tên là Đức Tăng.
Tuổi còn thơ bé
Tướng mạo đoan chánh
Cha mẹ cưng yêu
Nuôi nấng giữ gìn.
Đức Phật Thế Tôn
Không có khinh đùa.

* Trang 323 *
device

Phật tử Ái Tác
Có oai đức lớn
Vào thành Xá-vệ
Tuần tự khất thực
Lần đến trước nhà
Của chúng tôi ở.
Lúc ấy tôi nghe
Âm thanh hay tốt
Lòng rất vui mừng
Liền mang cơm ra
Hướng đến trước mặt
Người tu đại tâm.
Bồ-tát Ái Tác
Con của Như Lai.
Lúc thấy Bồ-tát
Tôi đã để tâm
Nhìn xem tướng đẹp
Sinh lòng dục nhiễm
Nếu tôi chẳng được
Toại lòng sở nguyện
Chắc sẽ tức thời
Thân mạng chết mất.
Tôi lúc bấy giờ
Miệng chẳng thể nói
Tay cầm vật thực
Chẳng thể trao cho
Trong lòng nóng đốt
Phát tưởng dâm dục,
Thân bị nóng bức
Dứt hơi liền chết.
Sau khi mạng chung
Trong khoảng một niệm
Liền được sinh lên

* Trang 324 *
device

Cung trời Đao-lợi
Lìa khỏi thân nữ
Tối ư hạ liệt
Được thành Thiên tử.
Mọi người ngợi khen
Cung điện thắng diệu
Tự nhiên xuất hiện
Đủ các thứ báu
Vi diệu hy hữu
Có đủ một vạn
Bốn ngàn Thiên nữ
Quyến thuộc như vậy
Của tôi sở hữu.
Do duyên cớ ấy
Tôi suy đời trước
Mà tự tư duy
Liền biết nghiệp xưa
Do phát lòng dục
Được báo như vầy
Tôi dùng tâm dục
Nhìn ngó Ái Tác.
Do thấy Bồ-tát
Được hỷ ánh sáng
Thân tôi phát sinh
Ngọn lửa ánh sáng
Do nghiệp duyên ấy
Được báo trời này
Tôi trọn chẳng muốn
Cầu nơi Nhị thừa
Chỗ tôi nguyện cầu
Chỉ có Phật biết.
Nhiễm tâm dâm dục
Được báo còn vậy

* Trang 325 *
device

Huống là có thể
Tâm tốt cúng dường.
Như tôi hôm nay
Hướng về Thế Tôn
Phát nguyện như vầy
Cầu Nhất thiết trí
Dù phải tu hành
Số kiếp hằng sa
Trọn chẳng thoái chuyển.
Nơi trí tuệ Phật
Gặp Thiện tri thức
Bồ-tát Ái Tác.
Nay tôi sẽ dùng
Chân pháp cúng dường
Những cúng dường khác
Chẳng phải cúng dường.
Chỉ phát Bồ-đề
Là chân cúng dường,
Tu hạnh Bồ-đề
Tối thắng tối tôn,
Chẳng còn lòng dục
Nhìn ngó nữ nhân
Tôi nguyện như vậy
Rời lìa thân nữ
Hướng chư Phật nói
Bốn Vô sở úy.
Cha mẹ Đức Tăng
Tìm thấy con gái
Thân hình tiều tụy
Buồn khổ kêu khóc
Cha mẹ gọi con
Nơi chỗ Tỳ-kheo
Than trách khóc la

* Trang 326 *
device

Liền mắng Tỳ-kheo
Phật dùng thần lực
Khiến Thiên tử kia
Đến chỗ cha mẹ
Khuyên can chớ mắng
Vị Tỳ-kheo ấy
Chớ sinh lòng giận
Đêm dài tối tăm
Thọ các khổ não
Nàng Đức Tăng kia
Sau khi mạng chung
Liền được sinh lên
Cung trời Đao-lợi
Xa lìa thân nữ
Được thành thân nam
Làm thân Thiên tử
Ánh sáng chói lọi
Nay cha mẹ đến
Chỗ Đức Như Lai
Chư Phật Thế Tôn
Không còn người nào
Đáng kính quy y
Dùng tâm vô úy
Khuyên can cha mẹ
Được nghe danh Phật
Cùng đến cúng dường
Trước Phật Thích-ca
Mâu-ni Thế Tôn
Đến trước Phật rồi
Cung kính đảnh lễ
Bậc Lưỡng Túc Tôn
Nay xin xám hối
Tội lỗi trước kia

* Trang 327 *
device

Cúi đầu quy mạng
Đầu mặt kính lễ.
Bạch Đức Thế Tôn
Xin Ngài chỉ dạy
Thế nào cúng dường
Cúng Phật, Pháp, Tăng?
Thế nào tu tập
Hành trì hạnh lành?
Nguyện Phật thương xót
Chỉ dạy cho con.
Nếu nghe lời dạy
Nguyện gắn tu trì
Phật biết như vậy
Tâm ý của người
Là Thầy Trời Người
Nên dạy như vậy.
Nếu muốn cúng dường
Chư Phật Thế Tôn
Chuyên lòng kiên cố
Phát tâm Bồ-đề.
Cha mẹ nàng ấy
Cùng hàng quyến thuộc
Đầy đủ vô số
Cả thảy năm trăm,
Nghe lời Phật dạy
Đều cùng nhất tâm
Phát Đại Bồ-đề
Lập lời thề nguyện.
Bấy giờ Đức Phật
Bảo ngài A-nan
Nay ông lắng nghe
Những lời ta nói,
Công hạnh Bồ-tát

* Trang 328 *
device

Chẳng thể nghĩ bàn
Trí tuệ cao tột
Đầy đủ phương tiện.
Bồ-tát Ái Tác
Thường phát lời nguyện
Nữ nhân thấy tôi
Nếu khởi lòng dục
Liền lìa khỏi thân
Đối với thân nữ
Biến thành thân nam
Vì người tôn kính
Quán thân La-hán
Oai đức như vậy.
Nếu phạm phi pháp
Bị đọa ác đạo
Hành Đại sĩ đó
Phá hoại chúng ma
Khiến kia sinh Thiên
Được làm trời, người.
Nay Thiên tử ấy
Lại cúng dường ta
Phát lòng cung kính
Chánh hướng Bồ-đề
Cúng dường như thế
Vô lượng Thế Tôn
Như Lai thành Phật
Hiệu là Thiện Giác
Cùng năm trăm người
Hướng đến Bồ-đề
Cũng sẽ thành Phật
Là Thầy Trời Người
Phật có oai đức
Chẳng phải nữ nhân

* Trang 329 *
device

Chẳng hai, chẳng ba
Vô lượng trăm ngàn
Na-do-tha ức
Thấy Ái Tác kia
Khởi tâm dâm dục
Sau khi mạng chung
Biến thành nam tử.
Đại Dược y vương
Tên gọi như thế
Chính là Bồ-tát
Tuy không tôn kính
Hay khiến tâm dục
Còn được hỷ lạc
Huống là Bồ-tát
Hết lòng cung kính.

* Trang 330 *
device

 
Đại Tập 44 - Bộ Bảo Tích III - Số 310 (Q. 91 - 120) & Số 311 -> 312