LOGO VNBET
KINH ĐẠI BẢO TÍCH
 
QUYỂN 114
 
Hán dịch: Đời Bắc Lương, Sa-môn Thích Đạo Củng.
 
Pháp hội 44: BẢO LƯƠNG TỤ (Phần 2)
 
Phẩm 5: TỲ-KHEO A-LAN-NHÃ
 
Bấy giờ Trưởng lão Ma-ha Ca-diếp lại bạch Đức Phật:
–Bạch Thế Tôn! Nếu có Tỳ-kheo nói mình là Tỳ-kheo A-lan-nhã. Bạch Thế Tôn! Hạng người nào gọi là Tỳ-kheo A-lan-nhã? Hạng người nào gọi là Tỳ-kheo khất thực? Hạng người nào gọi là Tỳ-kheo ngồi dưới cội cây? Hạng người nào gọi là Tỳ-kheo ở nơi gò mả và hạng người nào gọi là Tỳ-kheo ở nơi đất trống?
Đức Phật dạy:
–Này Đại Ca-diếp! Gọi là Tỳ-kheo A-lan-nhã tức phải là người ưa chỗ A-lan-nhã và ở chỗ A-lan-nhã. Chỗ A-lan-nhã là chỗ không có tiếng lớn, không có tiếng chúng ồn náo, lìa chồn, nai, cọp, sói và các chim chóc, xa trộm cướp và kẻ chăn súc vật, chỗ thuận với hạnh Sa-môn. Chỗ A-lan-nhã như vậy, nên ở trong đó tu hành.
Tỳ-kheo kia lúc muốn đến chỗ A-lan-nhã phải tư duy tám pháp. Những gì là tám?
1. Tôi nên xả thân.
2. Tôi nên xả mạng.
3. Tôi nên xả lợi dưỡng.
4. Rời lìa tất cả chỗ yêu thích.
5. Tôi ở trong núi chết sẽ như con nai chết.
6. Tôi ở chỗ A-lan-nhã sẽ thụ hạnh A-lan-nhã.
7. Tôi sẽ dùng pháp để tự sống.
8. Tôi chẳng dùng phiền não để tự sống.

* Trang 529 *
device

Đây là tám pháp A-lan-nhã mà Tỳ-kheo phải tư duy, tư duy rồi sẽ đi đến chỗ A-lan-nhã.
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo A-lan-nhã đến chỗ A-lan-nhã rồi hành pháp A-lan-nhã, dùng tám pháp hành bi, mà sinh lòng thương tất cả chúng sinh. Những gì là tám?
1. Dùng Từ tâm làm lợi ích.
2. Dùng Từ tâm an vui.
3. Dùng Từ tâm không sân hận.
4. Từ tâm chân chánh.
5. Từ tâm không dị biệt.
6. Từ tâm thuận tùy.
7. Từ tâm quán tất cả pháp.
8. Từ tâm tịnh như hư không.
Tỳ-kheo dùng tám pháp hành này sinh Từ tâm đối với chúng sinh.
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo A-lan-nhã đến chỗ A-lan-nhã rồi phải tư duy như vầy: “Tôi dù đến nơi xa ở một mình không bè bạn, nếu tôi làm lành hay làm chẳng lành không người dạy răn.” Rồi lại nghĩ rằng: “Nơi đây có Trời, Rồng, Quỷ, Thần, các Bồ-tát, chư Phật Thế Tôn biết tôi chuyên tâm. Các vị sẽ chứng cho tôi, nay tôi ở tại đây tu pháp A-lan-nhã, tâm bất thiện của tôi chẳng được tự tại phát sinh.”
Rồi lại tự suy rằng: “Tôi đến chỗ rất xa không bạn bè này, không người thân cận, không có sở hữu, tôi nên cảnh giác lòng tham, lòng sân, lòng si, các pháp bất thiện khác cũng phải cảnh giác. Nay tôi chẳng nên chẳng khác với người thích ở chúng đông, chẳng nên chẳng khác với người ưa gần thôn xóm. Nếu chẳng khác mà xưng A-lan-nhã thì là khi dối Trời, Rồng, Quỷ thần. Chư Phật thấy tôi, chính tôi cũng chẳng vui vẻ. Nếu tôi hành đúng pháp A-lan-nhã, tất cả Trời, Rồng, Quỷ thần chẳng quở trách tôi. Chư Phật thấy tôi liền vui mừng.”
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo A-lan-nhã ở chỗ A-lan-nhã hành pháp A-lan-nhã nhất tâm giữ giới giải thoát một cách vững chắc,

* Trang 530 *
device

khéo giữ gìn nhiều giới, tịnh thân, khẩu, ý, không làm siểm khúc, tịnh trong chánh mệnh, tâm hướng đến các chánh định, pháp được nghe nên ghi nhớ, siêng chính tư duy hướng đến ly dục, tịnh diệt Niết-bàn, sợ các sinh tử quán năm ấm như oan gia, quán bốn đại như rắn độc, quán sáu căn như khối trống không, khéo biết phương tiện, quán mười hai nhân duyên, lìa rời kiến đoạn, chấp thường, quán không có ngã, nhân, chúng sinh, thọ mệnh, hiểu pháp không, đạt vô tướng, lần bớt sở tác mà hành vô tác, lòng thường kinh sợ đi trong ba cõi, thường xuyên tu hành như cứu lửa cháy đầu, thường tinh tấn hoàn toàn không thoái chuyển, quán thân thật tướng, nên suy nghĩ rằng: “Quán pháp như vậy phải biết gốc khổ, dứt tất cả tập nhân, chứng nơi diệt tận, siêng tu chánh đạo, hành Từ tâm, an trụ nơi bốn Niệm xứ, lìa pháp bất thiện vào môn thiện pháp, an trụ bốn Chánh cần, nhập bốn Như ý túc, hộ bốn Thiện căn, tự tại nơi năm Lực, thấu triệt bảy Bồ-đề phần, siêng hành tám Thánh đạo phần, thọ trì thiền định, dùng tuệ phân biệt các tướng của pháp.
Này Đại Ca-diếp! Nói pháp như vậy để nghiêm sức Tỳ-kheo A-lan-nhã, nghiêm sức như vậy rồi, an trụ núi rừng, đầu hôm cuối đêm siêng tu các công hạnh chớ nên ngủ nghỉ, thường tư duy mong cầu đắc pháp xuất thế.
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo A-lan-nhã khi ở chỗ nào đều thường hành đạo mà chẳng trang sức thân thể và các y phục, lượm cỏ khô trải làm chỗ ngồi, tự dùng tọa cụ của mình mà lìa vật của thường trụ Tăng và bốn phương Tăng. Ở nơi A-lan-nhã, Tỳ-kheo biết vừa đủ y phục, dùng để che thân, do vì hành Thánh đạo.
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo A-lan-nhã khi khất thực vào thành ấp, thôn xóm phải suy nghĩ như vầy: “Tôi từ chỗ A-lan-nhã đến thành ấp, thôn xóm, hoặc được vật thực hay chẳng được, lòng tôi vẫn không buồn vui. Nếu xin không được nên khởi lòng vui, nhớ nghiệp báo đời trước, nay tôi nên siêng tu tập phước nghiệp. Lại nhớ Đức Như Lai khất thực cũng có lúc không được như vầy.”
Tỳ-kheo A-lan-nhã vào thành khất thực phải dùng pháp trang nghiêm. Dùng pháp trang nghiêm xong rồi, sau mới vào thành khất thực. Thế nào là pháp trang nghiêm? Nếu thấy sắc vừa ý chẳng

* Trang 531 *
device

nên tham trước, nếu thấy sắc chẳng vừa ý chẳng nên sinh giận ghét. Với thanh, hương, vị, xúc và pháp cũng chẳng sinh tham sân như vậy, luôn nhiếp hộ các căn, nhìn kỹ một tầm, điều phục tâm mình, pháp vốn đã được mình tư duy không cho phép rời khỏi tâm, chẳng để vật thực nhiễm ô tâm mà hành khất thực, nên tuần tự mà khất thực. Nơi khất thực được, chẳng sinh lòng mừng, nơi khất thực chẳng được, cũng chẳng sinh lòng sân. Nếu đến mười nhà hoặc quá mười nhà mà chẳng được vật thực, thì chẳng nên sinh lòng ưu phiền mà nên nghĩ rằng: “Các trưởng giả, các Bà-la-môn, cư sĩ có nhiều duyên sự nên chẳng rảnh đem vật thực cho tôi, vả lại các người tại gia ấy chưa từng nhớ đến tôi, huống là cho vật thực.” Nếu có thể suy nghĩ như vậy thì Tỳ-kheo A-lan-nhã đi khất thực không hề kinh sợ.
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo A-lan-nhã đi khất thực trong thành ấp thôn xóm nếu thấy nam nữ, đồng nam, đồng nữ, cho đến súc sinh nên phát tâm Từ bi đối với tất cả chúng sinh phát nguyện tu hành tinh tấn cầu mong chúng sinh, ai thấy tôi cho tôi vật thực đều được sinh lên cõi trời.
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo A-lan-nhã đi khất thực được ngon được dở, xem bốn phương mà nghĩ rằng nơi đây ai là kẻ nghèo cùng, tôi sẽ bớt phần ăn cấp cho họ. Nếu thấy kẻ nghèo cùng, liền chia nửa phần ăn cấp cho, nếu không thấy thì nên nghĩ rằng: “Chúng sinh mà mắt tôi không thấy, trong thức ăn này có chỗ ngon, tôi xin thí cho họ, tôi làm thí chủ, họ làm người nhận.”
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo A-lan-nhã khất thực được rồi, mang về chỗ A-lan-nhã, rửa sạch tay chân, tịnh nghi thức Sa-môn, đủ tất cả tịnh pháp, đúng pháp lấy cỏ trải chỗ ngồi, rồi kết già phu tọa mà ăn, lòng không ái trước cũng không sân hận, cũng không cống cao, không trược loạn. Lúc sắp ăn suy nghĩ rằng: “Nay trong thân thể này, có tám vạn hộ trùng, nó được ăn chắc sẽ an vui. Nay tôi dùng món ăn giúp nhiếp các hộ trùng ấy, lúc tôi thành Phật sẽ dùng pháp để nhiếp hóa chúng nó.”
Này Đại Ca-diếp! Có lúc ăn chẳng đủ, Tỳ-kheo A-lan-nhã nên nghĩ: “Nay thân thể nhẹ nhàng có thể tu nhẫn nhục, dứt các điều ác,

* Trang 532 *
device

lại ít tiểu ít đại tiện, thân thể nhẹ nhàng rồi, cũng được tâm nhẹ nhàng, được ít ngủ cũng chẳng khởi dục.”
Này Đại Ca-diếp! Nếu khất thực được nhiều, Tỳ-kheo A-lan-nhã nên biết tri túc, nên giảm lấy một vắt để trên phiến đá sạch và suy nghĩ rằng: “Có chim muông nào có thể ăn được, tôi xin bố thí, chúng nó là kẻ nhận lãnh thức ăn này.”
Này Đại Ca-diếp! Ăn xong, Tỳ-kheo A-lan-nhã rửa bát lau chùi sạch khô, súc miệng rửa tay, cất Tăng-già-lê, đúng hạnh A-lan-nhã, không bao giờ xa tướng của các pháp vốn đã được tư duy.
Này Đại Ca-diếp! Lúc hành công hạnh A-lan-nhã, nếu Tỳ-kheo ấy là phàm phu chưa được quả Sa-môn, có lúc hổ lang đến thì chẳng nên có lòng hãi sợ mà nên nghĩ rằng: “Từ trước lúc tôi đến chỗ A-lan-nhã vốn đã có tâm xả bỏ thân mạng, nên tôi chẳng kinh sợ, mà phải phát tâm Từ bi trừ tất cả ác. Nếu hổ lang ấy giết tôi ăn thịt tôi, tôi sẽ được lợi ích lớn, vì đem thân chẳng bền mà đổi thân bền. Hổ lang ấy ăn thịt tôi rồi, nó sẽ được thân tâm an vui.”
Tỳ-kheo A-lan-nhã hành pháp A-lan-nhã phải tưởng xả thân mạng như vậy.
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo A-lan-nhã hành pháp A-lan-nhã, nếu có phi nhân đến hiện sắc đẹp hay sắc dữ, với phi nhân ấy, Tỳ-kheo không nên sinh lòng yêu, không nên sinh lòng giận.
Nếu có chư Thiên đã từng thấy Phật, đến A-lan-nhã vấn nạn, khi họ vấn nạn rồi, Tỳ-kheo A-lan-nhã tùy sức hiểu biết của mình mà vì họ thuyết pháp. Nếu chư Thiên hỏi pháp quá sâu không thể đáp được, Tỳ-kheo A-lan-nhã chẳng nên lòng kiêu mạn, mà nên nói rằng: “Tôi học chẳng được nhiều, các vị chớ nên khinh tôi, nay tôi sẽ siêng tu học Phật pháp, nếu lúc tôi được thông Phật pháp rồi, sẽ xin giải đáp tất cả.” Lại nên thỉnh chư Thiên vì mình mà thuyết pháp để được lãnh thọ và nên tạ rằng: “Xin các vị chớ phiền tôi.”
Lại nữa, này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo A-lan-nhã hành pháp A-lan-nhã khéo tu A-lan-nhã, tưởng mình như cỏ cây ngói đá không có chủ, không có ngã, cũng không sở thuộc, thân thể này cũng vậy, không có ngã, nhân, chúng sinh, thọ mạng, không tranh tụng các pháp này đều từ duyên hợp mà sinh, trong pháp này nếu khéo tư

* Trang 533 *
device

duy, tôi sẽ dứt được các kiến chấp, nên thường tư duy pháp không, vô tướng vô tác.
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo A-lan-nhã lúc tu pháp A-lan-nhã suy nghiệm bông trái cỏ thuốc và những rừng cây hòa hợp thế nào? Tán diệt thế nào? Các vật ngoài ấy không chủ, không ngã, không sở thuộc, không tranh tụng, nó tự sinh tự diệt không có ai sinh diệt. Như cỏ cây không có chủ, ngã và ngã sở, thân thể này cũng như vậy, không có ngã, không có mệnh, không có con người, không có chúng sinh, không có tranh tụng. Nó do duyên sinh, duyên tán thì nó diệt, trong lẽ như thực ấy không có một pháp nào hoặc sinh hoặc diệt cả.
Pháp như trên đây, Tỳ-kheo A-lan-nhã đến chỗ A-lan-nhã phải nên tu tập.
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo A-lan-nhã hành pháp như vậy, nếu học Thanh văn thừa thì mau chứng quả Sa-môn, nếu là người có tội chướng, hiện đời chẳng được quả Sa-môn, thấy một hai hoặc ba Đức Phật, sẽ dứt hết tất cả lậu. Nếu là người học Bồ-tát thừa, thì hiện đời được Vô sinh pháp nhẫn được pháp vô chướng, thấy chư Phật ở đời vị lai mau thành Vô thượng Bồ-đề.
Lúc Đức Phật nói pháp A-lan-nhã, có năm trăm Tỳ-kheo dứt tất cả lậu, tâm được giải thoát.


 
Phẩm 6: TỲ-KHEO KHẤT THỰC

Phật bảo Trưởng lão Đại Ca-diếp:
–Thế nào là Tỳ-kheo khất thực?
Này Đại Ca-diếp! Nếu có Tỳ-kheo trước an trụ bản thệ: “Tôi y khất thực xuất gia, nay tôi an trụ bản thệ. Tỳ-kheo ấy chuyên niệm không nịnh hót, lìa tất cả thỉnh thực, lìa tất cả sự cúng dường trong Tăng chúng mà vững tự trang nghiêm.” Ở trong tất cả vị, Tỳ-kheo khất thực chẳng nên nghĩ tưởng hảo vị. Với vị thượng diệu, Tỳ-kheo ấy nên khuyên nhủ lòng mình mà suy nghĩ rằng: “Tôi như Chiên-đà-la, phải thanh tịnh thân tâm mà chẳng nên tịnh ăn uống. Vì sao? Vì

* Trang 534 *
device

món ngon được ăn xong sẽ thành vật nhơ thối, tôi chẳng nên cầu món ăn ngon.” Tỳ-kheo ấy điều phục tâm mình rồi, hoặc vào thành ấp thôn xóm, khất thực tuần tự không điên đảo chẳng nên nghĩ rằng nam tử thí cho tôi chẳng phải nữ nhân, hay nữ nhân thí cho tôi chẳng phải nam tử, đồng nam thí, chẳng phải đồng nữ hay đồng nữ thí, chẳng phải đồng nam, nên được thức ăn tốt chẳng phải xấu, nên được thức ăn ngon chẳng phải dở, nên cố ý thí cho chẳng phải chẳng cố ý cho, nên dễ được chẳng phải khó được, nên mau được, chẳng phải chẳng mau, nên được cung kính, chẳng phải chẳng kính trọng, nên được thức ăn mới, chẳng phải cũ, nên được thức ăn của nhà giàu, chẳng phải của nhà nghèo, mọi người đến tiếp rước tôi. Tất cả pháp bất thiện trên đây, Tỳ-kheo khất thực chẳng nên tư duy, phải tự trang nghiêm như vậy, đây là pháp thông thường được Tỳ-kheo khất thực hành trì.
Lúc khất thực hoặc được hay không được, Tỳ-kheo ấy chớ nên sinh lòng buồn vui, cũng chẳng nên nghĩ thức ăn tốt hay xấu. Vì sao? Vì có nhiều chúng sinh tham trước món ăn ngon, do đây mà tạo ác nghiệp rồi đọa ác đạo. Nếu là người tri túc thì nên bỏ thức ăn tốt mà nhận món xấu, trừ lưỡi dính món ăn, trong lòng luôn tri túc, được món ăn cực xấu cũng tri túc. Người ấy nếu mạng chung sẽ sinh cõi trời hay trong loài người, sinh cõi trời rồi được ăn món ngon cõi trời.
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo khất thực như vậy, rời lìa mến luyến món ăn mà điều phục tâm mình, dù cả bảy ngày phải ăn đậu, ăn khoai cũng chẳng sinh lòng lo phiền. Vì sao? Vì vừa đủ nuôi sống thôi. Nay tôi được ăn rồi để đủ hành đạo, vì để hành đạo mà tôi ăn vậy.
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo khất thực, được phần ăn rơi vào trong bát, được món ăn đúng pháp, được lợi dưỡng đúng pháp, nên cùng Tỳ-kheo phạm hạnh ăn chung phần ăn ấy.
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo khất thực, có lúc phải bệnh không có người giúp việc, không thể đi khất thực, thì nên điều phục tâm mình như vầy: “Tôi cô độc không bạn, một thân xuất gia, chánh pháp là bạn tôi, tôi phải nhớ đến chánh pháp, nay tôi có bệnh khổ,

* Trang 535 *
device

như lời Đức Thế Tôn dạy: Tỳ-kheo phải nhớ pháp. Những pháp tôi đã được nghe, tôi phải khéo suy gẫm. Thế nào là khéo suy gẫm? Quán thân đúng như thật. Quán thân đúng như thật rồi, nếu là người có trí tuệ thành tựu nhất tâm có thể được Sơ thiền, được cái vui của Sơ thiền, hoặc một ngày đến bảy ngày, dùng Thiền duyệt làm món ăn, tâm được hoan hỷ.”
Hành pháp như vậy, nếu Tỳ-kheo bệnh ấy, chẳng đắc Sơ thiền, thì nên siêng tu hành an trụ trong thiện pháp, có nhiều người hay biết, Trời, Rồng, Quỷ thần đưa món ăn đến cho, đây là thành quả lìa khổ ách.
Này Đại Ca-diếp! Nếu Tỳ-kheo khất thực, gặp trời mưa lớn hoặc gió bụi nhiều, chẳng đi khất thực được, bấy giờ dùng Từ tâm làm món ăn để tự trang nghiêm, nơi pháp được tu nên an trụ tư duy. Nếu đến hai đêm, ba đêm mà chưa được ăn, thì nên nghĩ rằng: “Có nhiều chúng sinh đọa vào loài ngạ quỷ, vì họ gây nghiệp ác, bị đói khổ bức thiết đến cả trăm năm không nuốt được chút nước miếng. Nay tôi an trụ trong các pháp môn, dù thân tâm yếu kém, tôi vẫn chịu được đói khát siêng tu Thánh đạo chẳng nên thoái chuyển.”
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo khất thực, chẳng nên thân cận người tại gia những nam tử, nữ nhân, đồng nam, đồng nữ.
Nếu Tỳ-kheo khất thực bảo người tại gia lựa bỏ những vật bất tịnh, nên ngồi tại chỗ mà thuyết pháp cho họ đến lúc món ăn đã tịnh rồi lại thọ món ăn đứng dậy đi.
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo khất thực, chẳng nên tự hiện nịnh hót. Thế nào là tự hiện nịnh hót?
Nếu Tỳ-kheo vì người mà nói rằng: “Nay tôi xin được món ăn xấu dở, lại còn chẳng đủ cùng nhiều người ăn chung, tôi ăn ít, nay tôi đói khát, thân thể yếu kém.” Đây là tự hiện nịnh hót, mà Tỳ-kheo khất thực phải xa lìa.
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo khất thực đối với tất cả sự phải sinh tâm xả bỏ. Những món ăn rơi vào bát hoặc tốt, xấu, ngon, dở, tịnh, bất tịnh, nhiều ít, tất cả đều nên để lòng không buồn vui, thường giữ tâm thanh tịnh quán các tướng của pháp, vừa đủ nuôi thân, để hành Thánh đạo mà nhận món ăn ấy.

* Trang 536 *
device

Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo khất thực, hoặc lúc vào thành ấp thôn xóm thứ tự mà khất thực bát không trở về, thì nên nhớ Đức Như Lai có oai đức lớn, xả bỏ ngôi Chuyển luân vương đi xuất gia, dứt tất cả pháp ác thành tất cả pháp lành, Ngài vào xóm khất thực còn có lúc bát không trở về, huống là tôi bạc phước chẳng trồng căn lành mà chẳng được bát không trở về ư, vì lẽ ấy mà chẳng nên sinh lòng lo phiền. Vì sao? Vì chẳng trồng căn lành thì chẳng bao giờ được món ăn tốt món ăn xấu. Hoặc giả tôi chẳng được món ăn là tự có ma hay ma sai sử hay ma che ngăn các Bà-la-môn, cư sĩ, khiến tôi xin ăn chẳng được. Tôi nên siêng tu rời lìa tứ ma dứt tất cả phiền não. Nếu tôi siêng tu đạo pháp như vậy thì chẳng phải ma Ba-tuần hay sứ giả của ma mà có thể làm được.
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo khất thực nên thọ trì Thánh chủng như vậy.

Phẩm 7: PHẤN TẢO Y TỲ-KHEO
Đức Phật bảo Trưởng lão Ma-ha Ca-diếp:
–Tỳ-kheo phấn tảo y giữ y phấn tảo nhặt vật rác rưởi, tự rằng: “Vì tàm quý, chẳng phải vì dùng y để tự nghiêm sức, vì che ngăn gió thổi nắng đốt muỗi mòng bu cắn, vì an trụ Phật giáo, chẳng phải vì cầu sạch tốt.” Ở trong đống rác rưởi, Tỳ-kheo ấy lượm lấy vật bỏ. Lúc lấy nên sinh hai ý tưởng: Một là ý tưởng tri túc và hai là ý tưởng dễ nuôi. Còn có hai ý tưởng: Một là ý tưởng không kiêu mạn và hai là ý tưởng trì Thánh chủng. Còn có hai ý tưởng: Một là chẳng dùng nghiêm sức thân hình và hai là khiến lòng thanh tịnh.
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo phấn tảo y lúc nhặt lượm vật bỏ trong đống phẩn rác, nếu thấy có các thân hữu tri thức thì thôi không lượm lấy mà nghĩ rằng: “Các người này hoặc có thể rầy trách tôi là người dơ bẩn.”
Này Đại Ca-diếp! Ta nói Tỳ-kheo ấy chẳng được tịnh hạnh. Vì sao? Vì Tỳ-kheo phấn tảo y lòng cứng như đá, ngoại vật chẳng nhập cũng chẳng động được.

* Trang 537 *
device

Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo phấn tảo y lượm lấy vật phấn tảo rồi nên giặt sạch cho hết dơ bẩn, giặt sạch rồi nhuộm kỹ, nhuộm xong rồi may thành Tăng-già-lê, khéo ráp, khéo vá, khéo may, khéo thọ, thiï rồi nên mặc chớ xếp để hư.
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo phấn tảo y an trụ trong pháp quán bất tịnh mặc y phấn tảo là để ly dục vậy, tu Từ tâm mặc y phẩn rác là để lìa sân khuể, quán pháp thập nhị nhân duyên mặc y phấn tảo là vì rời ngu si, chánh tư duy mặc y phẩn rác là để dứt tất cả phiền não, nhiếp hộ các căn, mặc y phẩn rác là vì biết rõ sáu căn, chẳng nịnh hót, mặc y phẩn rác là để Trời, Rồng, Quỷ thần vui đẹp.
Này Đại Ca-diếp! Vì sao gọi là y phấn tảo?
Ví như tử thi, mọi người chẳng tham muốn chẳng sinh lòng ngã sở hữu, theo lẽ phải trừ bỏ. Cũng vậy, y phấn tảo chẳng phải ngã, ngã sở, là dễ được, chẳng phải tà mạn, chẳng cầu xin người, chẳng xem nhan sắc người, là vật vất bỏ không khác phân rác, nó cũng chẳng thuộc của ai. Vì thế nên gọi là y phấn tảo.
Này Đại Ca-diếp! Y phấn tảo là pháp tràng phan, vì là Đại tiên nhân, vì do Thánh nhân, vì dùng Thánh chủng để an trụ, vì chuyên niệm nơi thiện pháp nghi thức, vì khéo hộ trì giới tụ, vì hướng đến định tụ vậy, vì an trụ nơi tuệ tụ, vì thân dùng giải thoát tụ, vì thuận với pháp do giải thoát tri kiến.
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo mặc y phấn tảo có phước đức lớn, không chỗ mong cầu, không chỗ tham trước, hay lìa lòng kiêu mạn hay bỏ gánh nặng.  Này Đại Ca-diếp! Nếu có Tỳ-kheo mặc y phấn tảo vì tri túc nên Trời, Rồng, Quỷ thần ưa thích muốn thấy. Nếu nhập thiền định thì Thích, Phạm, Tứ Thiên vương quỳ chắp tay đầu mặt đảnh lễ, huống là chư tiểu Thiên khác.
Này Đại Ca-diếp! Nếu có ác Tỳ-kheo siêng cầu y phục để nghiêm sức thân hình, ngoài hiện tịnh hạnh mà trong thì đủ tham dục sân khuể. Dù họ nghiêm sức thân hình xinh đẹp nhưng Trời, Rồng, Quỷ thần chẳng đến kính lễ cúng dường. Vì sao? Vì họ biết Tỳ-kheo ấy nghiêm sức thân hình đẹp mà chẳng trừ cấu uế tâm tâm số pháp, vì biết nên họ bỏ đi xa.

* Trang 538 *
device

Này Đại Ca-diếp! Ông có thấy Sa-di Châu-na nhặt vật trong đống phẩn rác trong lúc đi khất thực. Ăn xong, Châu-na đến ao A-dậu-đạt để giặt. Bấy giờ bên ao có chư Thiên thần thường ở, đồng tiếp nghênh kính lễ. Chư Thiên thần ấy đều ưa tinh khiết mà họ cầm y phẩn rác bất tịnh của Châu-na đem đi giặt cho sạch bẩn nhơ, họ còn lấy nước giặt y ấy để rửa thân họ. Chư Thiên thần ấy biết Châu-na hay trì giới thanh tịnh, nhập các thiền định, có oai đức lớn nên phụng nghênh kính lễ.
Này Đại Ca-diếp! Ông có thấy Phạm chí Tu-bạt-đà mặc y sạch mới, khất thực xong muốn đến ao A-dậu-đạt. Bấy giờ chư Thiên thần thường ở bên ao, cách ao bốn phía đều năm dặm họ ra ngăn cản Phạm chí ấy, không cho lại gần ao, họ sợ món ăn bất tịnh và món ăn thừa làm dơ bẩn nước ao.
Này Đại Ca-diếp! Nay ông hiện thấy sự ấy, do Thánh nhân chánh hạnh oai đức nên được quả báo ấy. Vật bất tịnh được Sa-di Châu-na nhặt trong đống phấn tảo mà chư Thiên đem đi giặt giúp lại còn lấy nước giặt ấy dùng rửa thân thể họ. Phạm chí Tu-bạt-đà bị họ ngăn cách xa ao năm dặm không cho lại gần.
Này Đại Ca-diếp! Ai được nghe sự này, thì không ai mà chẳng siêng tu học Thánh pháp. Các Thánh nhân ấy được chư Thiên và thế nhân kính lễ cúng dường.
Này Đại Ca-diếp! Vì muốn cầu Thánh đức như vậy, nên mặc y phấn tảo. Tỳ-kheo mặc y phấn tảo an trụ Thánh chủng chẳng nên sinh lòng lo. Với y phấn tảo nên có ý tưởng là Phật pháp, là Thế Tôn, là xuất thế, không có ngã, ngã sở. Quán tưởng như vậy rồi mặc y phấn tảo, phải điều phục tâm mình như vậy. Do tâm tịnh nên được thân tịnh, chẳng phải do thân tịnh mà được tâm tịnh. Vì thế nên tịnh tâm mình chớ nghiêm sức thân. Vì sao? Vì do tâm tịnh mà ở trong Phật pháp được gọi là tịnh hạnh.
Này Đại Ca-diếp! Tỳ-kheo phấn tảo y hay học như vậy tức là học ở ta cũng học ở ông. Nếu ông hay mặc y thô xấu như vậy, tức là tri túc và hành hạnh Thánh chủng.
Này Đại Ca-diếp! Y Tăng-già-lê của ông hoặc để trên giường hoặc để tại chỗ ngồi trong khi ông mặc y Uất-đa-la tăng kinh hành,

* Trang 539 *
device

có ngàn vạn chư Thiên đến kính lễ y Tăng-già-lê của ông. Y Tăng-già-lê ấy là y được mặc trên thân của người huân tu giới, định, tuệ. Nên biết y của ông còn được tôn trọng kính lễ dường ấy huống là thân của ông.
Này Đại Ca-diếp! Ta xả bỏ ngôi Chuyển luân vương đi xuất gia. Ngày trước ta đã từng mặc y mịn đẹp thượng diệu. Nay ta tri túc hành Thánh chủng hạnh vì các người khác mà xả bỏ y đẹp tốt mặc y phấn tảo nhặt trong gò mả. Vào thời vị lai nếu Tỳ-kheo nghe pháp này của ta thì được học theo ta.
Này Đại Ca-diếp! Ông vốn có kim lũ thượng y đem dâng ta, ta vì ông mà nhận y ấy, chứ chẳng phải do tham, chẳng phải để nghiêm sức thân hình.
Này Đại Ca-diếp! Có ác Tỳ-kheo chẳng thể học theo ta cũng chẳng học theo ông, họ tham chứa để nhiều y bát, tích tụ các món uống ăn, cất đựng chẳng xả. Họ cũng chứa vàng bạc, lưu ly, gạo thóc, bò dê, gà heo, lừa ngựa, xe cộ, đồ cày bừa, đồ dùng tại gia họ đều cầu cất chứa.
Này Đại Ca-diếp! Người có trí dù tại gia mà hay tăng trưởng thiện pháp, chẳng phải kẻ ngu si xuất gia có được phần thiện pháp ấy.
Thế nào là người trí tại gia hay tăng trưởng thiện pháp?
Này Đại Ca-diếp! Nếu có người xuất gia lấy y quấn cổ không có hạnh Sa-môn, có nhiều duyên sự các thứ buộc ràng cầu áo cơm tốt. Họ mặc ca-sa rồi, người tại gia thấy liền lễ kính cúng dường cung cấp y phục, ẩm thực, đồ nằm, thuốc men, đến đi đón đưa. Này Đại Ca-diếp! Người tại gia có pháp lành như vậy, người xuất gia kia không có sự ấy. Vì sao? Vì người xuất gia kia cầu nhiều vật dùng, chẳng thể thí xả cho người khác.
Này Đại Ca-diếp! Trong đời vị lai có các Tỳ-kheo chứa nhiều y bát, có nhiều vật dùng, họ được phần đông người tại gia lễ kính tôn trọng tán thán. Vì sao? Vì họ cho các Tỳ-kheo ấy thọ nhiều thí vật, hoặc có thể đem cho tôi, tôi có cần dùng các Tỳ-kheo ấy có thể luôn luôn cho tôi.
Này Đại Ca-diếp! Trong đời vị lai hoặc có Tỳ-kheo trì giới

* Trang 540 *
device

thấy lỗi họa của đời nên siêng tu thiện pháp để lìa tất cả lậu như cứu lửa cháy đầu. Lòng họ tri túc ít duyên sự siêng tu tự lợi lìa tất cả duyên tập xấu ác. Nhưng Tỳ-kheo này không có người đến chỗ họ ở, không ai thân cận, không ai lễ kính tôn trọng tán thán họ. Vì sao? Vì các người tại gia khinh tháo thiển bạc, thấy lợi hiện tại chẳng thấy lợi đời sau, họ nghĩ rằng: Với Tỳ-kheo này chẳng được lợi ích đâu cần thân cận lễ kính tôn trọng tán thán. Ngoại trừ kẻ nghèo cùng ít căn lành và người có túc duyên nên lễ kính, những người này thân cận lễ kính tôn trọng tán thán Tỳ-kheo trì giới làm Thiện tri thức.
Này Đại Ca-diếp! Nói như vậy rồi vừa ý hai hạng người: Một là hoặc thấy bốn Thánh đế và hai là hoặc thấy lỗi họa sinh tử. Còn có hai hạng người: Một là siêng tu muốn lìa bốn ách và hai là muốn được quả Sa-môn. Còn có hai hạng người: Một là chuyên niệm nghiệp báo và hai là muốn biết nghĩa các tướng của pháp.
Này Đại Ca-diếp! Nay ta đóng bít cửa của tất cả kẻ lười biếng, đó là người chẳng biết nghiệp chẳng biết nghiệp báo, người rời lìa nghi thức lành, người chẳng thấy ác khổ đời sau dụ như kim cương, người thấy lợi hiện đời mà chẳng thấy lợi đời sau, người chẳng sinh một niệm hướng đến môn giải thoát.
Này Đại Ca-diếp! Nay ta nói ác Tỳ-kheo kia chẳng nên mong cầu. Hoặc nói pháp như vậy, hoặc gặp pháp như vậy, nghe pháp như vậy rồi tự biết sở hành, chẳng hiểu pháp sâu, nên phỉ báng. Họ cho rằng pháp sâu ấy chẳng phải Phật nói, là của luận sư làm, hoặc của ma nói để dạy người khác. Ác Tỳ-kheo kia tự hại như vậy cũng hại người khác. Họ tự nhiễm dơ bẩn cũng làm dơ bẩn người khác. Ác Tỳ-kheo kia chẳng thể tự lợi, cũng chẳng lợi người khác.
Trưởng lão Ma-ha Ca-diếp bạch:
–Bạch Thế Tôn! Vì đại Bi mà chư Phật nói Tỳ-kheo chuyên tu hành ở trong các pháp được tự tại. Như Lai ở trong kinh này đã nói một cách sâu rộng rồi.
Bạch Thế Tôn! Nếu có chúng sinh đã nghe kinh này, tin hiểu đọc tụng hướng đến pháp như thật, nên biết các chúng sinh ấy đã được chư Phật nhiếp thủ.

* Trang 541 *
device

Đức Phật bảo Ngài A-nan:
–Này A-nan! Nếu có người thọ trì kinh này thì đã ở nơi chư Phật quá khứ gieo trồng căn lành nên nay muốn được kinh này để đọc tụng thông thuộc, muốn được giải thoát. Các thiện nam, thiện nữ, hoặc người tại gia hay người xuất gia, học pháp môn này thì có thể dứt các lậu cũng được Niết-bàn.
Tôn giả A-nan bạch:
–Bạch Thế Tôn! Kinh này tên là gì, chúng con phải thọ trì thế nào?
Đức Phật dạy:
–Này A-nan! Kinh này tên là Chọn Lựa Tất Cả Pháp Bảo; cũng tên là An Trụ Thánh Chủng Nghi Thức; cũng tên là Nhiếp Thủ Người Trì Giới; cũng tên là Dạy Răn Người Phá Giới; cũng tên là Bảo Lương, cũng tên là Bảo Tụ; cũng tên là Bảo Tạng; cũng tên là Chư Bảo Pháp Môn.
Trưởng lão Ma-ha Ca-diếp thỉnh hỏi kinh Đại Thừa Bảo Lương xong, chúng Tỳ-kheo nghe lời Phật dạy hoan hỷ, tín thọ phụng hành.

* Trang 542 *
device

 
Đại Tập 44 - Bộ Bảo Tích III - Số 310 (Q. 91 - 120) & Số 311 -> 312