LOGO VNBET
PHẬT NÓI KINH ĐẠI THỪA BÍ MẬT CHẲNG NGHĨ BÀN CỦA NHƯ LAI
 
QUYỂN 4
 
Phẩm 3: MẬT TÂM CỦA BỒ-TÁT (Phần 2)
 
Đại bí mật chủ Đại Bồ-tát Kim Cang Thủ lại bảo Đại Bồ-tát Tịch Tuệ:
–Này thiện nam! Mật tâm của Bồ-tát nghĩa là tu hạnh Từ biết là vô ngã, nếu tu hạnh Bi thì không chúng sinh; nếu tu hạnh Hỷ, thì không thọ giả; nếu tu hạnh Xả thì không có nhân; nếu tu hạnh Bố thí thì thân được điều phục; nếu tu hạnh Trì giới, thì tâm được tịch tĩnh; nếu tu hạnh Nhẫn nhục thì tâm được vô tận tướng; nếu tu hạnh tinh tấn thì tâm lìa tướng; nếu tu hạnh Thiền định thì tâm được an định; nếu tu hạnh Tuệ thì tâm không suy xét; nếu tu hạnh bốn Niệm xứ thì tâm không có niệm, cũng không tác ý; nếu tu hạnh bốn Chánh đoạn thì tâm ngay thẳng bình đẳng; nếu tu hạnh bốn Thần túc thì tâm không hý luận; nếu tu Tín căn thì tâm không chấp trước; nếu tu Tinh tấn căn thì tâm không tìm hiểu; nếu tu Niệm căn thì tâm được trí tự nhiên; nếu tu Định căn thì trí tâm được tánh bình đẳng; nếu tu Tuệ căn thì được vô căn bản tâm; nếu tu năm Lực thì được tâm không khuất phục; nếu tu bảy Giác chi thì được tâm có tuệ phân biệt; nếu tu tám Chánh đạo thì tâm được vô sở tu; nếu tu Xa-ma-tha thì tâm được tịch chỉ; nếu tu Tỳ-bát-xá-na, thì được tâm vô sở quán; nếu tu bốn Thánh đế thì được tâm thông đạt Tất cánh không; nếu tu tác ý về Phật thì được tâm vô tác ý; nếu tu tác ý về Pháp thì được tâm bình đẳng với pháp giới; nếu tu tác ý về Tăng, thì tâm được vô trụ; nếu tu hạnh thành thục hữu tình thì được tâm bản lai thanh tịnh; nếu tu hạnh nhiếp thọ chánh pháp thì được tâm pháp giới không sai biệt; nếu tu hạnh trang nghiêm cõi Phật thì được tâm bình đẳng như hư

* Trang 809 *
device

không; nếu tu hạnh Vô sinh pháp nhẫn thì tâm được vô sở đắc; nếu tu hạnh Bất thoái chuyển địa thì được tâm không chuyển mà chuyển; nếu tu hạnh thành tựu các tướng thì được tâm vô tướng; nếu tu hạnh trang nghiêm quả Bồ-đề thì được tâm viên mãn ba cõi; nếu tu hạnh hàng phục các ma thì được tâm rộng nhiếp các hữu tình; nếu tu hạnh hướng đến giác ngộ thì được tâm tùy giác liễu tự tánh của pháp giới; nếu tu hạnh chuyển pháp luân thì được tâm không chuyển, cũng không phải không chuyển; nếu tu hạnh đại Niết-bàn thì được tâm tùy quán tự tánh của sinh tử.
Này Tịch Tuệ! Nên biết nếu ai tu được, các pháp như trên thì được nhẫn Bồ-tát, được pháp bí mật của tâm, được tâm nghiệp thanh tịnh. Nếu Bồ-tát thanh tịnh như vậy rồi thì tâm của tất cả hữu tình cũng thanh tịnh. Có như vậy Bồ-tát mới có thể hòa nhập vào tâm của tất cả hữu tình, tất cả tâm của hữu tình đều từ tâm quang minh của đại Bồ-đề mà có. Ví như hư không, dù bất cứ nơi nào cũng đều hòa nhập vào cả. Tâm của Bồ-tát cũng lại như vậy, trụ vào tất cả xứ, để rồi hòa nhập tất cả xứ.
Đại bí mật chủ Đại Bồ-tát Kim Cang Thủ tuyên nói chánh pháp chẳng thể nghĩ bàn về mật thân, mật ngữ và tâm mật của Bồ-tát. Lúc đó có bảy vạn hai ngàn trời và người trong hội phát tâm hướng đến quả vị Giác ngộ, ba vạn hai ngàn Bồ-tát được Vô sinh pháp nhẫn, tám vạn bốn ngàn người xa lìa trần cấu, được Pháp nhãn tịnh; tám ngàn Tỳ-kheo không thọ các pháp, tâm được giải thoát, ý giải lậu tận. Đồng thời tam thiên đại thiên thế giới chấn động ánh sáng rạng ngời chiếu khắp mọi nơi. Hư không tự nhiên mưa các hoa trời, lại trong hư không có trăm ngàn thứ âm nhạc vi diệu không trổi tự vang, trong tiếng âm nhạc đó phát ra tiếng như vầy: “Nếu các hữu tình đã được thọ ký rồi, thì mới được nghe chánh pháp của Đại bí mật chủ Đại Bồ-tát Kim Cang Thủ nói, nghe rồi thọ trì đọc tụng như lý tu hành, rồi đem truyền đạt rộng rãi cho người khác, vĩnh viễn không quên mất tâm Bồ-đề. Nên biết người ấy đã trồng nhiều căn lành mới được thành tựu, đã trồng rất nhiều căn lành ở nơi các Đức Phật, siêng năng tu hành tất cả phước hạnh tối thắng, tất cả hữu tình mà làm lợi ích lớn.”

* Trang 810 *
device

Phẩm 4: BỒ-TÁT CHẤN HỐNG ÂM THANH ĐẾN HỘI
 
Khi ấy, Đức Phật hỏi Đại Bồ-tát Tịch Tuệ:
–Này thiện nam! Ông có nghe trong hư không có những tiếng nhạc vi diệu không?
Bồ-tát Tịch Tuệ bạch Phật:
–Bạch Thế Tôn! Từ đầu con đã nghe, vậy đó là những âm thanh vi diệu gì? Cúi xin Thế Tôn hãy vì con mà nói.
Phật bảo Tịch Tuệ:
–Nay ông nên biết! Có vị Đại Bồ-tát tên là Chấn Hống Âm Thanh, đã từ chỗ Đức Như Lai Vân Âm Vương, thế giới Đại vân đến cõi Ta-bà này, để chiêm ngưỡng thân gần cúng dường ta và muốn nghe Bồ-tát Kim Cang Thủ nói chánh pháp, lại cũng muốn thấy chúng Đại Bồ-tát ở mười phương đến phó hội. Do vậy mà Bồ-tát Chấn Hống Âm Thanh tự ẩn thân tướng trụ giữa hư không, tuôn mưa xuống các hoa đẹp, trổi các điệu nhạc vi diệu để cúng dường ta, trong tiếng nhạc ấy phát ra âm thanh như vầy: “Thế Tôn Như Lai ở trong đại hội, rộng nói chánh pháp chưa được bao lâu.”
Đức Phật nói lời này xong, Bồ-tát Chấn Hống Âm Thanh tức thời từ trên hư không xuống, vào trong Phật hội, đảnh lễ sát chân Phật và nhiễu quanh bên phải bảy vòng rồi đến trước Phật bạch rằng:
–Đức Như Lai Vân Âm Vương ở thế giới Đại vân hỏi thăm Thế Tôn có ít bệnh, ít não không? Đi đứng có nhẹ nhàng không? Khí lực có an ổn không? Đức Phật Như Lai ấy còn nói như vầy: “Đại bí mật chủ Đại Bồ-tát Kim Cang Thủ có đại phương tiện khéo nói chánh pháp, là nhờ oai thần của Phật kiến lập, nên mới có thể thông đạt tất cả vô lượng pháp Phật.”
Lúc đó Đức Thế Tôn khen Đại Bồ-tát Chấn Hống Âm Thanh:
–Hay thay, này Thiện nam! Ông khéo đến trong chúng hội này, muốn nghe Đại bí mật chủ Đại Bồ-tát Kim Cang Thủ nói pháp bí mật chẳng nghĩ bàn của Như Lai. Vậy nay ông nên lắng nghe. 

* Trang 811 *
device

Phẩm 5: TRÌ QUỐC LUÂN VƯƠNG ĐI TRƯỚC (Phần 1)

 
Bấy giờ các Bồ-tát trong chúng hội đều khởi lên ý nghĩ như vầy: “Đại bí mật chủ Đại Bồ-tát Kim Cang Thủ thuở xưa đã ở chỗ Phật Thế Tôn nào? Thân cận nghe pháp và gieo trồng nhiều căn lành, lại phát những đại thệ nguyện gì mà được như vậy; đầy đủ biện tài khéo nói các pháp?”
Đức Thế Tôn biết được tâm nghi của các Bồ-tát, nên bảo Bồ-tát Tịch Tuệ:
–Này thiện nam! Ta nhớ thời quá khứ trải qua a-tăng-kỳ kiếp, lại quá hơn số kiếp a-tăng-kỳ trước vô lượng, vô biên chẳng thể nghĩ bàn, có kiếp tên là Thiện hiện, thế giới tên Trang nghiêm, có Đức Phật ra đời hiệu là Vô Biên Công Đức Bảo Chúng Trang Nghiêm Vương Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư Phật, Thế Tôn.
Tịch Tuệ nên biết! Thế giới Trang nghiêm kia rộng lớn tốt đẹp an ổn sung sướng, nhân dân đông đúc, đất bằng phẳng như lòng bàn tay, không có các thứ sỏi đá, gai gốc nhơ bẩn, cỏ cây vườn rừng xanh tươi rậm rạp, trông thật đáng yêu. Lại còn có danh hoa, cỏ mịn xanh rờn mơn mởn tốt đẹp bao phủ cả mặt đất. Cũng như tướng tốt đẹp của chim Khổng tước, mỗi khi nó quay cổ sang phía bên phải, để lộ ra sắc hương làm cho mọi người vui thích. Khi nó đáp chân xuống đất thì thụt vô bốn ngón, cất cánh lên thì xòe ra bốn ngón. Nó luôn thích hợp với bốn mùa cực lạnh, nóng, vừa, mát. Gió thổi nhè nhẹ làm cho con người sảng khoái. Đất ấy trang nghiêm như Phệ-lưu-ly, nhân dân ở nơi ấy sắc tướng tốt đẹp, ít có tham, sân, si và các phiền não khác. Con người có sẵn lòng hiếu để yêu mến, đầy đủ thế lực, nghe nói những lời hay thì tự hiểu lấy. Trong giáo pháp của Thế Tôn Vô Biên Công Đức Bảo Chúng Trang Nghiêm Vương Như Lai có mười hai triệu chúng Thanh văn và ba mươi hai ức Bồ-tát. Con người thời đó sống đến ba mươi sáu ức tuổi mới mạng chung.
Tịch Tuệ nên biết! Trong kiếp Thiện hiện, thế giới Trang nghiêm ấy, ở bốn đại châu mỗi đại châu rộng đến tám vạn bốn ngàn

* Trang 812 *
device

do-tuần; mỗi một do-tuần lại có một ngàn quốc thành, quận ấp, xóm làng bao bọc xung quanh. Trong thế giới Trang nghiêm ấy có nước lớn, thành trì tên là Cực thanh tịnh, chu vi của thành nước này rất lớn. Phía Bắc sáu mươi bốn do-tuần; phía Nam bốn mươi do-tuần; Đông, Tây cũng vậy. Có mười ngàn vườn làm cảnh trí trang nghiêm. Trong quốc thành ấy lại có mười ngàn châu thành, huyện ấp. Thành của nước ấy rất thanh tịnh, có đại Chuyển luân thánh vương tên là Trì Quốc, đầy đủ bảy báu, làm chủ trong bốn đại châu, đã từng ở chỗ các Đức Phật thuở trước gieo trồng rất nhiều căn lành, phước đức oai quang rất tối thắng, tâm không còn thoái chuyển nơi đạo Giác ngộ.
Này Tịch Tuệ! Quốc thành của Chuyển luân thánh vương Trì Quốc đang ở đó ngang rộng bằng thẳng mười sáu do-tuần, rộng lớn đặc biệt, có bảy lớp tường làm bằng bảy báu, trên đó lại có bảy tầng lầu gác, bảy lớp lưới báu, treo các linh báu, bên trong tường xung quanh có bốn vườn lớn. Một là Chúng hoa; hai là Đức hỷ; ba là Khổng tước hỷ; bốn là Thời phân khoái lạc. Trong các vườn ấy đều có các ao lớn. Một là Hoan hỷ; hai là Hỷ thượng; ba là Hương thượng; bốn là Thuận lưu. Các ao ấy ngang dọc nửa do-tuần, đều dùng gạch báu làm tầng cấp, vàng Diêm-phù-đàn làm đáy, trải cát bằng vàng, trong ao chứa đầy nước bát công đức, lại có hoa sen mọc đầy cả bên trong. Lại có các loại chim như ngỗng, nhạn, thứu, uyên ương bơi lội trên nước. Chuyển luân thánh vương Trì Quốc có đến bảy vạn cung tần thể nữ tướng mạo đẹp đẽ lạ thường, luôn theo hầu một hoàng hậu quý báu. Các cung tần này đều đã phát tâm hướng đến quả vị Giác ngộ. Vua có một ngàn người con trai, thân tướng đoan nghiêm, mạnh mẽ vô úy, có khả năng hàng phục quân địch. Mỗi hoàng tử đều có đầy đủ hai mươi tám tướng đại trượng phu, có lòng tin thanh tịnh sâu sắc đối với pháp Giác ngộ cao tột.
Này Tịch Tuệ! Đức Thế Tôn Vô Biên Công Đức Báo Chúng Trang Nghiêm Vương Như Lai khi đó, ở trong thành của nước lớn hết sức thanh tịnh. Chuyển luân thánh vương Trì Quốc cùng các Đại thần, Bà-la-môn, Trưởng giả cho đến tất cả nhân dân thảy đều cung kính tôn trọng cúng dường và có lòng tin thanh tịnh đối với Đức Như Lai Vô Biên Công Đức Bảo Chúng Trang Nghiêm Vương và chúng

* Trang 813 *
device

Tỳ-kheo, suốt một ức năm phụng thờ cúng dường, vui vẻ rộng đem các món ăn uống trân châu, y phục tốt đẹp, cho đến những vật thọ dụng đều dâng cúng các Tỳ-kheo, còn đem ba khu vườn dâng cúng để làm nơi dạo chơi nghỉ ngơi cho Đức Phật ấy.
Này Tịch Tuệ! Vị Chuyển luân vương ấy có các thái tử tâm đều thanh tịnh, không buông lung, luôn thân cận Đức Phật và rất thích nghe chánh pháp, không bị dục lạc làm nhiễm trước. Do không buông lung, tâm luôn tịch tĩnh, thích nghe chánh pháp, cho nên không bao lâu các thái tử được năm thần thông, tất cả đều bay lên hư không cũng như Nga vương bay liệng tự tại từ vườn này đến vườn khác, từ thành ấp này đế thành ấp kia, cho đến dạo chơi khắp bốn đại châu; từ trên hư không nói kệ rằng:
Chư Phật ra đời được lợi gì?
Khắp cả nhân gian lợi thâm sâu
Nhân giả nghe pháp tâm tinh tấn
Trải qua trăm kiếp rất khó được
Nay đây Thế Tôn vừa xuất thế
Tuyên nói chánh pháp đạo tịch tĩnh
Nay con thân cận Đấng Thiện Thệ
Nhờ nghe chánh pháp sinh đường thiện
Nghe chánh pháp rồi phá nẻo ác
Nghe chánh pháp rồi đường thiện sinh
Nhờ nghe chánh pháp phiền não diệt
Tâm được mát mẻ vui tối thượng.
Lúc ở hư không nói kệ này
Tất cả đại địa sáu chấn động
Trời, người hư không phát tiếng hay
Tuôn trận mưa hoa ý vui thích
Nếu người thấy được Phật Đại Sư
Thì công đức này nói không hết
Vậy nên đảnh lễ Đấng Lưỡng Túc
Chắp tay chí thành sinh kính tín
Thế Tôn hay biết tâm chúng sinh

* Trang 814 *
device

Chiếu theo trình độ mà nói pháp
Nghe pháp trải qua ba sáu ức
Mọi người đều trụ đạo Bồ-đề
 Lại còn có đến ba trăm ức
Người được Pháp nhãn tịnh tối thượng
Tất cả đều sinh tâm nhàm chán
Quy Phật xuất gia nương chánh giáo
Lại có bốn ức trăm ngàn triệu
Người thọ tịnh giới làm Phật sự
Nghe pháp cúng dường Phật Thế Tôn
Xong rồi tất cả về chỗ cũ.
Các thái tử nói kệ này xong, cùng cúng dường cho cha mình là Chuyển luân thánh vương Trì Quốc, lựa chọn Long kiên, hương Chiên-đàn đẹp dựng lên thành một lầu gác rộng lớn trang nghiêm đẹp đẽ lạ thường ngang dọc ngay thẳng mười do-tuần, phân chia đều bốn phương bốn góc. Lầu quán môn đều làm bằng Long kiên, hương Chiên-đàn, bào gọt tròn trịa như cung điện trời. Hương của Long kiên trị giá gần gấp đôi giá trị của vàng Diêm-phù-đàn. Lầu gác này được xây dựng khéo léo sắc sảo. Lúc đó Chuyển luân thánh vương muốn đến chỗ Đức Thế Tôn Vô Biên Công Đức Bảo Chúng Trang Nghiêm Vương Như Lai, chiêm ngưỡng đảnh lễ và lắng nghe chánh pháp. Đồng thời có các thái tử và các cung tần quyến thuộc theo hầu vua cha vào trong lầu gác lớn bằng chiên-đàn. Nhà vua ngồi trên tòa Sư tử được trang nghiêm bằng hoa sen. Thái tử, cung tần, các thần bề tôi, nhân dân đều tôn trọng dùng vô số vòng hoa, hương xoa và các loại y phục đẹp nhất, tràng phan bảo cái báu, âm nhạc vi diệu rộng đem cúng dường. Lại dùng lưới báu phủ lên lầu gác, mọi người cầm nắm đi trước, tức thời bay vọt lên hư không, cũng như vua loài Ngỗng bay đi tự tại. Đến trước chỗ Phật, tòa lầu gác từ từ hạ xuống mặt đất. Chuyển luân thánh vương Trì Quốc và thái tử, cung tần từ trong lầu bước ra nhẹ nhàng, trang nghiêm đến trước chỗ Phật đảnh lễ sát hai chân Ngài và chúng Tỳ-kheo. Đảnh lễ xong họ nhiễu quanh bên phải bảy vòng rồi đứng trước Phật, chắp tay lắng nghe chánh pháp.

* Trang 815 *
device

Lúc đó, Đức Thế Tôn Vô Biên Công Đức Bảo Chúng Trang Nghiêm Vương Như Lai biết Chuyển luân thánh vương Trì Quốc đến trong hội Phật muốn nghe pháp. Đức Phật liền theo ý muốn đó mà tuyên thuyết diệu pháp, chỉ bày được vui vẻ, lợi lạc.
Phật dạy:
–Này Đại vương! Đại vương nay nên biết! Có bốn pháp, nếu ai tu hành đúng như lý thì có thể an trụ Đại thừa hướng đến con đường thù thắng, tất cả thiện pháp không bị hoại mất. Bốn pháp là gì? Này Đại vương! Một là tin pháp, có khả năng hướng đến đạo thù thắng. Sao gọi là tin? Vì có tin thì mới có thể tùy thuận với hạt giống Hiền thánh, những gì không nên làm thì không làm. Hai là tôn trọng, có khả năng hướng đến đạo thù thắng. Do tôn trọng cho nên có thể nghe nhận được diệu pháp của các bậc Thánh nói, khi đã nghe pháp thì tai không nghe những việc bên ngoài. Ba là không ngã mạn, có khả năng hướng đến đạo thù thắng. Do không ngã mạn, nên sinh tâm quy kính đảnh lễ tất cả Hiền thánh. Bốn là tinh tấn, có khả năng hướng đến đạo thù thắng. Nhờ tinh tấn nên thân tâm đều được khinh an, hễ làm các thiện pháp đều được thành tựu.
Này Đại vương! Bốn pháp này nếu tu hành đúng lý, thì có thể trụ vào Đại thừa hướng đến đạo thù thắng.

* Trang 816 *
device

 
Đại Tập 44 - Bộ Bảo Tích III - Số 310 (Q. 91 - 120) & Số 311 -> 312