LOGO VNBET
Khắc Tượng Tiến Thân
 
Hồi triều nhà Đường, có một người thiếu nữ con của quan Đô Đốc họ Trần ở nước Tàu. Nàng mồ côi Mẹ hồi thuở còn nhỏ, đêm ngày rầu rĩ nhớ thương không biết làm sao thấy được Mẹ, nên không còn cái hy vọng sống đời, chỉ một lòng quyết hủy mình, đặng xuống suối vàng tìm Mẹ mà thôi. Quan Đô Đốc thấy tình cảnh ấy, thiệt như dao cắt ruột, như bị muối xát vào lòng, song ngài cũng ráng làm tỉnh mà dùng lời an ủi rằng:
Con ơi! Hết thảy nhân loại trên thế giới này, không ai là người chẳng muốn sống, nhưng vì số thọ yểu chẳng đồng, cuộc hiệp ly có khác, kẻ giàu lại chết sớm, người nghèo thì sống lâu, là bởi chỗ tạo nhân sai biệt mà xưa nay chẳng có ai cải theo ý muốn của mình được. Huống chi Mẹ của con tuy mất rồi, thì đạo làm con cũng đồng một tâm lý biết thương mến buồn rầu, phải toan liệu cách nào cho đặng lưỡng toàn. Chớ nay con rước lấy sự bi quan vào lòng, rồi bỏ ngủ, bỏ ăn, bỏ uống, quyết làm cho chết thân con mà để lại cho cha

* Trang 67 *
device

thêm một mối buồn rầu nữa, thì thiệt hại cho cái sống trong lúc tuổi già của Cha nhiều lắm. Vậy nếu con nhớ thương Mẹ của con thì con nên tạo tượng Đức Địa Tạng như trong kinh Phật đã dạy, đặng đêm ngày lễ bái cầu nguyện cho vong linh của Mẹ con sớm thoát khỏi khổ luân, sanh về Cực Lạc. Như vậy thì con cũng trả được cái công lao mười tháng cưu mang, ba năm bú mớm.
Ông khuyên nói như thế rồi, bèn xuất ra năm trăm quan tiền, mướn thợ khắc tượng Đức Địa Tạng cao ba thước, và đặt bàn hương án nghiêm trang nơi phòng của vợ ông nằm khi trước, rồi để con gái của ông chiêm ngưỡng Thánh nhân mà tụng kinh niệm Phật.
Từ khi đó nàng mới an tâm, sớm chiều chí tâm cầu nguyện cho Mẹ hết khổ được vui, tiêu diêu Lạc Quốc. Một đêm nọ, sau giờ tụng kinh niệm Phật, nàng đương lúc ngủ, bỗng chiêm bao thấy một vị Tăng nói với nàng rằng: “Hồi khi ta thọ thân nữ nhân, Cha ta là Thi La Thiện Hiện, Mẹ ta là Duyệt Đế Lợi, bị khổ nơi địa ngục hết sức nặng nề, ta bèn phát tâm Bồ Đề thệ nguyện cứu độ hết thảy những chúng sanh bị khổ, đặng đem công đức ấy mà hồi hướng cứu cho Cha Mẹ được siêu thoát. Nay ta cảm tấm lòng chí hiếu của nàng, nên ta thân hành vào địa ngục, thuyết pháp mà độ thoát cho vong mẫu của nàng được sanh lên cõi trời Đao Lợi rồi”.
Trần nữ là con gái của quan Đô Đốc, nghe vị Tăng nói như vậy rồi thì nàng rất vui mừng, liền giật

* Trang 68 *
device

mình thức dậy, đem câu chuyện chiêm bao mà tường thuật lại cho Cha và hết thảy người trong nhà nghe. Ai nấy cũng đều vui vẻ và thấy áo tượng Đức Địa Tạng thờ tại gia đổi ra sắc nám đen, y như trong cơn nàng nằm chiêm bao nghe vị Tăng nói, vì vào địa ngục mà bị lửa liếm nhằm cháy áo, thì sự tín ngưỡng của các người ấy lại càng tăng lên đến cực điểm.
Đó rồi chẳng những người trong xóm, mà cả người ở xa cũng đồng vẽ tượng Đức Địa Tạng mà thờ để cầu siêu cho Cha Mẹ, và phát tâm tu hành rất nhiều.

* Trang 69 *
device

 
Địa Tạng Bồ Tát Bản Tích Linh Cảm Lục